Có chồng đẹp trai hào hoa, tôi vẫn lén lút ra ngoài cặp kè tình nhân để đối gió chuyện chăn gối, sau nhiều đêm chìm trong hoan lạc tôi ê chề nhận cái kết đắng không tả được
Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai. Một người đàn ông hào hoa lịch thiệp với những lời hoa mỹ ngọt ngào khiến mọi cô gái ngây thơ ngã gục. Nhưng một người từng trải, một phụ nữ đã có gia đình như tôi, cũng đã sai lầm khi xao động trước một người đàn ông như thế.
Tôi đã ngoại tình. Cuộc sống gia đình quá lặng lẽ, bình yên không làm tôi cảm thấy thỏa mãn. Tôi luôn mơ tưởng về một câu chuyện cổ tích tình yêu, mơ tưởng đến sự lãng mạn của tuổi trẻ. Mà những điều này thì người chồng giảng viên đại học khô khan của tôi không làm được.
Người tình của tôi là một gã đàn ông bảnh mã. Anh ta rót vào tai tôi những lời mật ngọt về vẻ đẹp, sự quyển rũ của tôi. Ngày ngày cùng tôi đi chơi đây đó, mua quần áo son phấn đắt tiền cùng tôi. Tôi ngày càng đắm chìm vào sự hão huyền đó, bỏ bê chồng con và công việc gia đình. Thậm chí, khoản tiền mà tôi cùng chồng tích cóp bao năm để mua đất cũng mang ra tiêu xài cùng nhân tình. Tôi đã quá mù quáng khi tin tưởng và đưa cả thẻ lẫn mật khẩu tài khoản ngân hàng cho hắn.
Thế rồi điều tồi tệ đã xảy ra. Gã đàn ông khốn nạn đó trốn biệt tăm cùng với số tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi.
Tôi bây giờ mới ngã ngửa. Những mơ tưởng về một hạnh phúc mới với kẻ bội bạc kia mới thật trớ trêu làm sao. Tôi đã vì hắn mà xa lánh chồng con, sống buông thả chính mình. Vậy mà… Vừa mất tiền, vừa mất tình, tôi như người điên tìm kiếm hắn khắp nơi. Nhưng tìm đâu bây giờ khi hắn đã cao chạy xa bay?
Chồng tôi đã biết chuyện tôi ngoại tình từ lâu. Anh đã mấy lần làm ầm lên. Nhưng tôi không quan tâm, thậm chí sau đó tôi còn không về nhà mà đi du lịch luôn mấy ngày cùng nhân tình. Các con tôi khi thấy tôi như vậy, cũng liền xa lánh tôi.
Giờ đây, ngoài hai bàn tay trắng và lá đơn li dị của chồng, tôi không còn gì cả. Hạnh phúc gia đình bị chính tay mình đập vỡ, tôi không còn mặt mũi gặp gỡ con cái và mọi người xung quanh.
Nhiều đêm khi một mình trong căn phòng vắng, tôi chỉ mong mọi chuyện chỉ là mơ. Chỉ cần tôi tỉnh dậy, tiếng cười của con cái vẫn còn đây, những cái ôm ấm áp của chồng vẫn tình cảm như vậy.
Nhưng không còn nữa. Cái kết đắng mà tôi phải nhận cho sự phản bội của người đàn bà đã có gia đình là xứng đáng...
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo vẫn hết nhanh, vợ trẻ lén lắp camera rồi thấy mặt...
Nghi ngờ có chuyện sau lưng mình, em lén lắp camera. Sau một tuần thì phát hiện mẹ chồng thậm thụt mở cửa bước vào, thế rồi bà lấy hoa quả và thịt, gạo mang về.
Vợ bỏ đi để lại đứa con còn nhỏ, chồng giận run người nhưng lại cay khóe mắt khi biết...
Con mới sinh được nửa tháng, tại sao cô ấy lại làm điều đó chứ? Trên đường về nhà, tôi vừa lo vừa giận.
Chồng qua đời chưa lâu, nửa đêm tôi nghe tiếng của chị giúp việc rồi sững người khi thấy cảnh...
Nhưng dù tôi có oán hận chồng thế nào cũng không muốn chị giúp việc bỏ đứa bé, nó không có tội, còn là máu mủ của chồng tôi để lại. Nhưng chị ấy không muốn sinh con ra không có bố. Giờ tôi phải làm sao để chị ấy nghĩ lại đây?
Gặp vợ cũ bế con mới sinh giống mình y đúc, đang mừng thầm thì nghe cô tiết lộ sự...
Đây là lời lý giải thỏa đáng cho việc đứa trẻ vợ cũ mới sinh vì sao lại giống tôi đến thế.