Chồng xuất khẩu lao động bỗng bặt vô âm tín, ngày anh trở về tôi chưa kịp cười đã vội khóc tức tưởi khi chứng kiến cảnh tượng này
Tôi và chồng quen nhau vì từng làm chung một công xưởng. Tôi chọn anh làm chồng vì tính anh thật thà, lại đáng tin cậy. Đến khi lấy anh rồi tôi cũng chưa từng hối hận, cuộc sống vợ chồng thiếu thốn nhưng vẫn hạnh phúc.
Vợ chồng lấy nhau được 5 năm thì chồng tôi xuất khẩu lao động sang Nhật. Ở vùng quê chúng tôi, chỉ có bằng 12 thì đồng lương ít ỏi lắm. Vậy là chồng tôi quyết tâm tha phương cầu thực, nói tôi đợi anh về có cuộc sống tốt đẹp hơn. Với cảnh nghèo này tôi cũng sợ con lớn lên thua kém người ta, đành để chồng đi xa kiếm tiền. Ngày chồng qua Nhật còn ôm tôi chặt, nói là cố gắng đợi anh về. Tôi đương nhiên sẽ giữ lòng chung thủy với chồng, một lòng chờ anh.
Chồng tôi đi được 2 năm, vẫn thường xuyên gọi về cho mẹ con tôi. Anh tuy có gầy đi nhưng tinh thần lạc quan lắm. Anh nói đợi anh thêm một thời gian nữa, khi về cuộc sống của gia đình tôi sẽ hoàn toàn khác. Tôi cũng hồ hởi theo anh, từ ngày sống xa chồng tôi chỉ mong anh về sớm, có vợ có chồng bên nhau thì nghèo hay giàu cũng được.
Đến 1 năm gần đây thì chồng tôi bỗng bặt vô âm tín. Tôi không thể liên lạc được với anh, hầu như hỏi thăm thế nào cũng không biết được anh đang làm gì, ở đâu. Tôi ban đầu cứ tự trấn an mình rằng chồng sẽ không sao, có thể anh làm mất điện thoại, hay bận việc gì đó mà chưa liên lạc được với vợ con.
Nhưng đến đầu năm nay thì tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Cha mẹ chồng tôi vì nhớ con mà như già đi mấy tuổi. Có người trong họ hàng còn nói hay là làm tạm một cái đám cho anh, biết đâu ở phương xa anh lại về báo mộng. Tinh thần tôi hoàn toàn sụp đổ, như hy vọng, hạnh phúc cũng chết mòn.
Đến lúc tôi cứ nghĩ rằng chồng đã mất thì anh lại xuất hiện. Trong chuyến bay được nhà nước hỗ trợ từ Nhật trở về trong đại dịch Covid, chồng tôi sau thời gian cách ly thì trở về. Anh lặng lẽ về nhà chẳng để ai biết. Thấy bóng dáng chồng trước cửa, tôi chưa kịp mừng đã chết sững. Trên tay anh bồng một đứa trẻ khoảng 2 tuổi, có khuôn mặt từa tựa con trai của tôi.
Chồng tôi đặt đứa trẻ xuống đất rồi quỳ gối trước mặt tôi. Anh luôn miệng nói xin lỗi. Tôi nghe tới mức đầu óc chẳng rõ ràng, còn trước mắt thì mờ đi. Hóa ra, một năm nay không liên lạc với tôi là vì anh định sẽ lấy một người phụ nữ khác. Cô ấy là người cùng anh đi xuất khẩu lao động. Nhưng không may, cô ấy bị nhiễm bệnh, không thể qua khỏi để về nước. Anh không còn cách nào khác, ôm con trai mới 2 tuổi về nước, mong là có thể tránh dịch, cũng là muốn về cầu xin tôi tha thứ.
Tôi nghe người chồng ngoại tình trước mặt hối lỗi, thú tội mà cõi lòng tan nát. Tôi đợi người chồng xuất khẩu lao động suốt 4 năm dài, trong đó là 1 năm như kẻ thất thần vì nghĩ rằng chồng mất tích hay đã không còn. Vậy mà ở bên kia xa xôi, anh lại là người đàn ông phản bội vợ, còn có ý nghĩ vứt bỏ gia đình. Nếu không vì dịch bệnh hoành hành, có phải anh sẽ mãi không về, hạnh phúc với gia đình mới?
Nhìn đứa trẻ ngơ ngác chẳng biết gì đã mất mẹ cùng gương mặt đầy nước mắt của người chồng ngoại tình trước mặt, tôi rốt cuộc phải làm sao đây?
Tìm bạn đời, đừng chỉ nhìn vào “môn đăng hộ đối”
“Môn đăng hộ đối” từng là tiêu chuẩn được nhiều thế hệ cha mẹ đặt lên hàng đầu khi con cái đến tuổi lập gia đình. Nhưng trong một xã hội mà mỗi người có thể tự tạo dựng vị trí bằng học vấn, nghề nghiệp và năng lực, liệu gia cảnh còn là thước đo phù hợp để lựa chọn bạn đời?
Nổi ghen khi thấy bóng người trong tủ quần áo, chồng rụng rời quỳ xuống khi đối phương ngẩng mặt
Không ngờ chồng tôi tinh mắt phát hiện ra. Anh lật tung giường lên vì nghĩ tôi ngoại tình. Để rồi khi chạm mặt mẹ, anh quỳ xuống bật khóc nức nở: 'Tại sao bà lại quay về? Bà có lỗi với bố con tôi, bà không xứng'. Mẹ chồng tôi cũng đầm đìa nước mắt, cầu xin con tha thứ.
Về ra mắt nhà người yêu, gái trẻ tái mặt trước câu nói thì thầm của mẹ anh ấy
Từ khi trưởng thành, anh chưa bao giờ dẫn cô gái nào về nhà. Chỉ có em là người duy nhất anh kể với bố mẹ, vì thế ông bà rất muốn sớm gặp em.
Vừa thấy mặt chồng chị hàng xóm, tôi choáng váng không tin vào mắt mình
Cho đến một hôm tôi bất ngờ khi thấy mặt chồng của chị Hoa, tôi tay chân run rẩy, choáng váng không tin vào mắt mình.