Chồng đuổi khỏi nhà không một xu dính túi, vợ chỉ để lại một thứ đủ khiến nhà chồng hối hận, năn nỉ quay về
Từ khi về nhà chồng, tôi luôn nhịn nhường, thậm chí là nhu nhược. Tôi làm gì cũng nhìn mặt người trong nhà, sợ điều tiếng, sợ người khác không hài lòng. Dù chồng tệ bạc thế nào tôi cũng một mực chịu đựng. Nhưng vào ngày hôm đó, tôi đã cho mình quyền tự do thoát khỏi tháng ngày khổ sở.
Lấy nhau 4 năm nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa có con. Trong suốt 4 năm đó, thầy nào giỏi tôi cũng đều thăm khám, thuốc khó uống thế nào tôi cũng chịu được. Họ hàng làng xóm cứ thi nhau nói tôi vô sinh, đàn bà không phúc khí mới chẳng có được mụn con. Ai cũng cho rằng không có con là lỗi một mình tôi.
Chồng tôi là thầy giáo thể dục, tập luyện mỗi ngày nên anh luôn tin mình khỏe mạnh. Anh không bao giờ chịu vào phòng khám cùng tôi, anh cho rằng vấn đề nằm ở tôi. Và anh cũng chưa một lần đứng ra bảo vệ tôi trước những lời chỉ trích, công kích của người khác.
Hiếm muộn là nỗi khổ nhưng có người chồng kém cỏi không dám bảo vệ vợ lại càng khổ hơn. Trước mặt tôi, chồng lúc nào cũng nói là hiểu và thương tôi nhiều. Nhưng khi nghe mẹ hay bất kì ai nói những lời khó nghe về tôi thì anh im lặng hoàn toàn. Thậm chí, nhiều lần anh còn nói theo ý mẹ, cùng lúc làm tôi tổn thương.
Trước giờ tôi cứ nghĩ không có con là do mình nên luôn im lặng chịu đựng. Đến một hôm, tôi thấy trong ngăn tủ sắt cũ có một sổ khám bệnh. Tôi mở ra thì phát hiện là kết quả chồng tôi không có tinh trùng. Hóa ra đây là bí mật của chồng giấu giếm tôi bấy lâu nay.
Tôi định đợi đến chiều chồng về rồi nói chuyện thẳng thắn. Đến giờ cơm thì tôi lại phải nghe mẹ chồng khó tính nói những lời khó nghe. Bà bảo: “Cái Liên ở quê mới cưới 3 tháng đã có bầu. Bởi vậy người ta mới nói phụ nữ có phúc đúc thì mới được mụn còn. Còn gái độc thì đến con cũng không có được. Cô xem xem, phụ nữ như cô không sinh được con thì còn làm được gì?
Tôi biết rõ mình không sai, vấn đề nằm ở chồng tôi. Tôi không muốn đấu khẩu với mẹ chồng, chỉ nói rằng bà nên coi lại xem sức khỏe của con trai mình thế nào. Nghe vậy, mẹ tôi càng lớn tiếng hơn, bà cho rằng tôi ác mồm ác miệng, đã bệnh vô sinh còn đổ thừa cho chồng. Đến khi chồng tôi về thì tranh cãi lại càng gay gắt hơn. Chồng tôi nghe vợ nói sức khỏe của mình có vấn đề thì như phát điên, thô bạo lôi vợ ra khỏi nhà.
Đến mức này thì tôi không còn chịu đựng được nữa. 4 năm qua, tôi ngậm đắng nuốt cay chịu đựng những lời mắng nhiếc, tai tiếng quá nhiều. Tôi lập tức dọn đồ, không chần chừ bắt xe về nhà cha mẹ ruột. Trước khi đi, tôi không quên đưa cho mẹ chồng kết quả khám bệnh của chồng.
Và không ngoài dự đoán của tôi, ngay hôm sau mẹ chồng đã sang xin lỗi cha mẹ tôi và năn nỉ tôi quay về. Bà còn khóc lóc nói rằng không hề biết chuyện con trai mình như thế. Chồng tôi giấu chuyện này với mọi người, để tôi mang tiếng xấu, chịu ấm ức suốt bao nhiêu năm. Tôi không thể sống chung với người chồng tệ bạc như vậy nữa. Đã tới lúc tôi phải cứu lấy mình, cho mình một cuộc đời mới, một gia đình mới.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.