Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở cùng, tôi chưa kịp vui mừng thì đọc được tin nhắn anh gửi cho anh rể
Tôi chỉ có một người chị ruột, chúng tôi yêu thương nhau lắm. Thời gian qua, chị tôi chịu nhiều đả kích tinh thần khó vượt qua. Sau khi mẹ tôi qua đời, đứa con trong bụng của chị tôi cũng không còn. Tinh thần của chị tôi vốn đã yếu nên khi chịu đựng hai nỗi mất mát này, chị đã ngã gục. Chị bị trầm cảm nặng, phải điều trị trong bệnh viện một thời gian.
Nhưng vì kinh tế dần cạn kiệt, anh rể đành đưa chị xuất viện, định kỳ lấy thuốc hàng tháng. Dù vậy, từ khi về nhà, chị tôi dần bình tĩnh lại, tinh thần cũng khá hơn. Thấy chị mình như thế, tôi thương xót ruột gan. Tôi thường xuyên qua thăm chị, còn gửi tiền giúp đỡ gia đình chị.
2 tuần trước, anh rể nói với tôi phải đi công tác xa khoảng một năm. Anh nhờ tôi chăm sóc chị trong thời gian này. Tôi cũng không đi làm, chỉ ở nhà làm nội trợ nên sẽ có thời gian ở bên chị nhiều hơn. Không biết chừng có tôi ở bên thì bệnh tình của chị sẽ được cải thiện?
Khi nghĩ đến việc nói chuyện này với chồng, tôi đã đoán chồng sẽ không đồng ý. Bất ngờ thay, chồng tôi gật đầu không đắn đo, anh còn giúp tôi dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị đón chị về ở cùng.
Dù tôi thấy bất ngờ trước phản ứng của chồng, vì anh trước giờ khó tính và thường hẹp hòi với người nhà tôi. Nhưng từ ngày chị tôi về ở cùng, chồng tôi chưa từng tỏ ra khó chịu, thay vào đó anh luôn quan tâm, chăm sóc chị tôi hết lòng.
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.
Đó là đoạn tin nhắn giữa chồng tôi và anh rể. Chồng tôi lén đòi tiền anh rể để đồng ý cho chị về ở cùng nhà với tôi. Anh rể tôi mỗi tháng phải gửi cho chồng tôi 10 triệu. Tháng nào anh rể tôi chưa kiếm đủ tiền thì chồng tôi thúc giục nói lời gay gắt. Tôi vừa tức giận vừa đau lòng. Nhưng khi nói chuyện với chồng thì anh lại nói tôi đem gánh nặng của mình về bắt anh gánh. Chúng tôi cãi nhau to.
Tôi vừa thương cho vợ chồng chị ruột, vừa không thể thuyết phục chồng. Tôi phải làm sao đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.