Chồng ơi, im lặng chưa bao giờ là cách tốt nhất cho đôi ta!
Lần thứ nhất chúng tôi cãi nhau là về việc tôi không gọi điện thoại mỗi khi về trễ. Lúc đó, tôi có hơi nặng lời nên cô ấy giận dỗi suốt nhiều ngày liền. Nhưng rồi vợ chồng cũng làm lành khi tôi lên tiếng xin lỗi trước và hứa sẽ không như vậy nữa.
Lần thứ hai, thứ ba và nhiều lần nữa, chúng tôi cũng gây gổ nhưng rồi cũng mau chóng làm hòa chứ chẳng để bụng lâu. Mỗi ngày có thể bất đồng quan điểm nhiều chuyện nhưng cũng bỏ qua rồi cười nói với nhau như bình thường.
Lần này, chúng tôi cãi nhau về việc nuôi con. Cô ấy cứ mãi than vãn về việc một mình chăm con. Vợ còn nói tôi phải có trách nhiệm hơn với gia đình. Tôi cũng lớn tiếng cho rằng mình đã quá mệt mỏi ở ngoài kiếm tiền nuôi vợ con. Câu nói của tôi đụng chạm đến lòng tự trọng của vợ nên cô ấy bỏ về nhà mẹ ở nhiều hôm liền.
Tôi mệt mỏi, chán chường và nghĩ cứ mặc kệ vợ đi để cô ấy nguôi giận rồi cũng sẽ tự về. Thời gian đó, chúng tôi chọn cách im lặng, chẳng còn nói chuyện với nhau nhiều như trước. Những khúc mắc trong lòng không thể tháo gỡ được khiến chúng tôi dần có khoảng cách với nhau.
Hôm đó, tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ vợ lúc đang họp. Bà ấy nói vợ tôi đi đón con và gặp tai nạn đang cấp cứu ở bệnh viện. Tay chân tôi run rẩy, đầu óc quay cuồng.
Khi đã định thần được, tôi nhận được tin vợ không qua khỏi, con thì bị gãy chân, thương tích khá nặng. Tang thương đã ập lên mái ấm của tôi. Sự im lặng đã giết chết người mà tôi yêu thương nhất. Sự vô tâm đã cướp đi hạnh phúc mà bấy lâu nay tôi trân trọng.
“Em rất muốn hỏi anh rằng đã bao lâu rồi chúng ta không có được cuộc nói chuyện đàng hoàng với nhau? Đã bao lâu rồi chúng ta chỉ lấy sự im lặng để lấp liếm đi những nỗi bực dọc trong lòng? Anh ơi, im lặng chưa bao giờ là cách tốt nhất cho mối quan hệ của chúng ta ngay lúc này. Mà im lặng chỉ khiến mối quan hệ giữa chúng ta có vết nứt và không cách nào hàn gắn được nữa. Hãy nói với em lời nào cũng được, nếu là ly hôn thì em cũng chấp nhận, chứ đừng mãi lặng im như thế này. Lòng em cũng mệt mỏi, em nghĩ anh cũng chẳng vui vẻ chút nào đâu đúng không?”.
Đó là những dòng tin nhắn cuối cùng của vợ gửi nhưng tôi lại bận rộn chưa đọc kịp. Khi đã đọc được rồi thì cô ấy đã không còn ở bên tôi nữa. Tôi muốn nói lời xin lỗi nhưng giờ cô ấy đã không còn nghe được nữa.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?