Chồng dẫn bạn về nhậu, tôi dọn mâm cơm 5 món mà họ tái mặt
Chồng tôi rất thích nhậu. Trước đây, tôi thường đi làm tăng ca, tối về trễ, không có ai nấu nướng nên anh ấy đi nhậu ở quán. Nhậu đến 10 giờ đêm, khi nào say ngất ngưởng mới chịu về.
6 tháng trước, tôi phát hiện mình có thai và khuyên chồng nên giảm nhậu nhẹt để tiết kiệm tiền lo cho con. Tôi cũng sẽ nghỉ làm để dưỡng thai vì đây là đứa con mà tôi chờ đợi từ 2 năm nay rồi. Chồng tôi vui vẻ đồng ý, còn vẽ ra viễn tưởng thật tốt đẹp. Nào là anh ấy sẽ về sớm, nấu ăn cho vợ, làm hết việc nhà để vợ nghỉ ngơi. Nào là anh ấy sẽ học cách chăm sóc vợ bầu, chăm sóc con nhỏ; nhất định sẽ là một người chồng, người cha hoàn hảo.
Nhưng nói nhiều mà chồng tôi làm chẳng được bao nhiêu. Tôi nghỉ làm, tiền bạc đã túng thiếu rồi mà anh ấy vẫn giữ thói quen đi nhậu với bạn 5 ngày/tuần. Tôi nhắc lại những lời hứa kia thì anh ấy bịa lý do này nọ để đi cho bằng được. Nói mãi, tôi cũng chán nên chẳng thèm nói nữa, mặc kệ chồng muốn đi bao nhiêu thì đi. Vấn đề khiến tôi đau đầu nhất vẫn là chuyện tiền bạc thôi.
2 tháng gần đây, chồng tôi nổi hứng dẫn bạn về nhà nhậu. Cứ chiều, anh gọi điện nhờ tôi đi chợ mua vài món đồ về nấu nướng đãi bạn. Mà bạn của chồng cũng lạ lắm, đến ăn nhậu cho đã rồi bỏ về, chẳng thèm dọn dẹp, cũng chẳng góp đồng nào. Tháng vừa rồi, tôi phải tiêu thâm vào tiền tiết kiệm để sinh con cũng vì đãi bạn chồng nhậu.
Hôm qua, tôi bực quá không chịu nổi nữa nên khi chồng nói dẫn bạn về nhà, tôi đã chuẩn bị sẵn một mâm cơm "thịnh soạn". Họ vừa đến, tôi đã dọn mâm cơm ra và vui vẻ nói hôm nay có 5 món, toàn món ngon. Ban đầu, họ hào hứng lắm. Nhưng tôi vừa bưng mâm cơm ra, họ đã tái mặt. Trên mâm cơm có 5 cái đĩa, trên mỗi đĩa là một mảnh giấy được tôi ghi chữ thật to: "Nợ mẹ chồng 4 triệu", "Nợ hàng xóm 2 triệu", "Nợ anh vợ 20 triệu", "Không đủ tiền đi đẻ", "Hết sữa bầu không có tiền mua".
Chồng tôi và đám bạn của anh ấy ngơ ngác nhìn nhau. Rồi đám bạn ấy lấy lý do nhà có việc để kéo nhau về. Chồng giận dữ hất đổ mâm bát, chửi tôi làm mất mặt anh. Tôi không chịu đựng nổi nữa nên gọi điện cho bố mẹ chồng, kể hết mọi chuyện cho ông bà nghe và tuyên bố sinh con xong sẽ ly hôn.
Hiện tại, tôi đang sống ở nhà bố mẹ đẻ, chồng tôi có đến nhưng không có ý định đón tôi về. Tôi chán nản, thất vọng về người chồng đam mê nhậu nhẹt. Phải làm sao để anh ấy có trách nhiệm với vợ con hơn đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.