Chê vợ ở nhà nội trợ rảnh rỗi chồng về sớm một hôm mới hổ thẹn khi thấy tô cơm sống đặt trên bàn ăn
Khi viết những điều này, tôi tự nhận thấy mình là người đàn ông tồi. Tôi kết hôn mới được hơn một năm. Khi yêu nhau, cả hai chẳng có gì ràng buộc nên chuyện tình cảm vẫn rất tốt đẹp.
Thế nhưng sau khi kết hôn, vợ chồng tôi bắt đầu có nhiều mâu thuẫn. Thực ra gia đình nào cũng gặp phải những xích mích thường ngày, đó là điều không tránh được. Với những cặp vợ chồng trẻ, chuyện mâu thuẫn lại càng thường xuyên.
Trước đây mỗi lần hẹn hò, vợ tôi lại ăn mặc sành điệu, đầu tóc lúc nào cũng gọn gàng. Vậy mà kể từ khi có chồng, cô ấy như trở thành con người khác. Đầu thì cả tuần không gội, nấu ăn cũng chẳng ngon như lúc trước. Hỏi ra mới biết ngày xưa vợ tôi toàn đặt người nấu, sau đó tự nhận là của mình.
Tất nhiên những chuyện đó là chuyện nhỏ, nhưng tích tụ lại khiến cuộc sống vợ chồng tôi có chút xáo trộn. Chúng tôi đón con trai đầu lòng cách đây 20 ngày. Trước khi con chào đời, vợ chồng tôi đã gọi điện nhờ mẹ lên chăm.
Khổ nỗi hôm vợ tôi vào viện, mẹ vội quá nên bị ngã xe, kết quả là gãy một bên chân. Bố tôi là đàn ông nên không chăm phụ nữ mới sinh được. Còn nói đến nhà ngoại thì càng buồn hơn, bởi vợ tôi là trẻ mồ côi, xung quanh không có anh em họ hàng thân thích.
Tôi biết vợ ở nhà vất vả, nhưng hôm nào về nhà, tôi cũng phát chán. Cái nhà thì như bãi chiến trường, bát ăn xong vợ tôi cũng vứt vào chậu rửa. Chưa kể còn tã lót của con. Tôi đi làm đã bận đủ thứ, bao nhiêu áp lực, vậy mà về đến nhà cũng không được nghỉ tay. Thành ra nhiều khi tôi vẫn trách cứ vợ, nói cô ấy luộm thuộm, không biết sắp xếp thời gian.
Hôm nay xong việc sớm, tôi xin sếp nghỉ buổi chiều để tranh thủ về nhà nấu cơm trưa cho vợ. Thế nhưng về đến nhà, tôi đã khựng lại. Trên bàn ăn là bát cơm sống nhăn nhở, vậy mà vợ tôi lại nói cô ấy không có thời gian nấu lại nên ăn tạm cũng được. Nhìn thức ăn thừa của hôm qua còn sót lại, tôi thấy mình thật vô dụng. Làm gì có người nào ở cữ mà khổ như vợ tôi chứ? Tôi đang nghĩ đến việc sẽ thuê người giúp việc, nhưng với đồng lương của mình, tôi sợ chỉ có thể thuê họ được vài tháng. Mọi người có thể cho tôi xin vài lời khuyên được không?
Trước ngày ly hôn, tôi đang đau khổ thì chồng thì thầm vào tai một câu khiến tôi khóc nức...
Từ sau khi sinh con, tôi thường xuyên nổi giận với chồng. Chắc vì tôi nhỏ hơn chồng nhiều tuổi, lại chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm vợ, làm vợ.
Ngoại tình bỏ rơi vợ con, khi 50 tuổi nghe con gái nói một câu người đàn ông trào nước...
Dù sao có đứa con trai mới là mong muốn lớn nhất của tôi. Tôi quyết định để lại hết nhà cửa, tài sản chung cho vợ và hai con gái. Coi như đó là khoản phí nuôi dưỡng cho hai con gái sau này.
Trở về sau ngày ly hôn chồng, vừa về đến nhà có một người đàn ông quen thuộc tôi trước...
Trở về sau phiên tòa ly hôn chồng, tôi ngỡ ngàng khi thấy một người đàn ông đứng đợi trước cửa nhà. Có lẽ người đó đã đợi tôi rất lâu, luôn hướng về lối tôi về.
Nửa đêm nghe tiếng gõ cửa tôi chạy ra thì thấy cháu chồng ướt sũng, miệng nói xin được nhận...
Hôm qua, vợ chồng tôi đang ngủ thì nghe tiếng đập cửa bên ngoài. Tôi ra mở cửa và sốc nặng khi thấy cháu chồng đang đứng co ro, người ướt sũng. Hỏi ra mới biết, mẹ thằng bé lại đi chơi nên thả ở trước cửa nhà tôi rồi phóng cho kịp giờ.