Câu chuyện có thật của người đàn bà vì con mà không thể ly hôn với chồng tệ bạc
Tôi từng khuyên chị nhiều lần: “Hãy ly hôn đi”. Nhưng, đáp lại chị chỉ cười buồn. Tôi biết, chính chị cũng muốn cắt đứt với người chồng tệ bạc đó. Nhưng chị còn hai đứa con. Đàn bà khi có con rồi, muôn vạn ngã rẽ thì đích đến cũng chỉ muốn con mình có được một cuộc sống yên ấm, hạnh phúc. Bất hạnh thế nào, khổ sở ra sao thì chị cũng chịu được.
Chị lấy chồng khá muộn. Dư âm của mối tình đầu quá sâu nặng khiến chị khó mở lòng với ai. 32 tuổi, chị gật đầu về làm vợ một người đàn ông đã qua một đời vợ. Thực tình, tôi không hiểu sao chị có thể lấy một người đàn ông vốn dĩ có nhiều thành tích “bất hảo” như thế. Vợ đầu anh ta vì không chịu nổi sự tệ bạc mà dứt áo ra đi, còn chị lại đâm đầu vào. Nghe tôi nói, chỉ cười hiền lành: “Ai cũng có quá khứ, nếu cứ nghĩ như thế thì những người xấu họ chẳng có cơ hội mà làm lại từ đầu”.
Chị về nhà chồng. Thời gian đầu anh ta cũng lo làm ăn, phụ chị. Thấy vậy, tôi cũng mừng cho chị. Mọi sự bắt đầu khi chị sinh đứa con gái đầu lòng. Mẹ chồng không hài lòng, chồng cũng không vui. Bởi họ đang khao khát có đứa cháu trai nối dõi. Khi đứa con đầu chưa tròn tuổi, họ bắt chị cai sữa để tiếp tục sinh đứa thứ hai. Rồi chị có thai, lại con gái. Chồng chị cáu gắt, nhậu nhẹt. Có hơi men trong người, anh ta sinh sự rồi đánh chị.
Có hai đứa con sát tuổi nhau, chị chăm con đến rạc người. Đứa lớn ốm, đứa bé cũng sốt nốt. Con dặt dẹo ốm đau, tiền trong nhà cạn kiệt còn chồng thì nay say, mai xỉn. Mẹ chồng chị thì nói ra nói vào chuyện chị sinh con gái. Chị mặc kệ tất cả. Chị nhắm mắt làm ngơ cho yên chuyện để nuôi con.
Hai đứa bé lớn dần, chồng chị đòi sinh đứa nữa chị nhất quyết không chịu. Căn nhà tồi tàn nhìn quanh chẳng thứ gì đáng giá, sinh con nữa có lo cho nó được đủ đầy không? Chồng chị lại càng nhậu nhẹt, càng đánh chị nhiều hơn. Nhiều lần, tôi đến thăm anh ta không nể mặt mà chửi chị trước mặt tôi.
Tôi bảo chị ly hôn đi. Sống với chồng nát rượu như vậy chị mong điều gì? Chị bảo rằng tôi chưa có con, chưa có gia đình nên không hiểu được. Đời chị khổ cực nhiều rồi, chị không muốn đời con mình thiệt thòi. Đàn bà có con, yêu con mình bằng máu và nước mắt. Dẫu có khổ hơn, có cực hơn nữa chị cũng chịu được. Miễn là con chị lớn lên có đủ cha đủ mẹ. Buổi tối có thể nằm ngủ yên lành mà không phải lo lắng điều gì.
Chị bảo với tôi, từ lâu đã chẳng còn trông mong ở sự thay đổi của chồng. Bao nhiêu năm qua đi, chị biết bản chất của chồng đã thấm vào máu, chẳng thể thay đổi được. Chị không mong anh ta sẽ đi làm phụ chị nuôi con. Không còn mong anh ta sẽ đỡ đần, san sẻ cùng chị những vất vả. Nhưng chị cần anh ta làm cha của hai đứa con chị. Như vậy đủ rồi.
Biết chẳng thể khuyên nhủ được chị, tôi chỉ biết thở dài. Đàn bà lấy chồng ít nhiều ai cũng có nỗi khổ tâm. Nhưng sống với một người chồng tệ bạc như vậy mà không bỏ được, ai khổ bằng chị? Thương cho phận đàn bà cứ sống mòn mỏi vì con. Chấp nhận mọi thiệt thòi chỉ mong con hạnh phúc.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.