Cãi cha mẹ đòi kết hôn với tình đầu, tôi cay đắng tự mình đi đẻ với 500 nghìn trong túi, tuổi 18 chẳng có chữ 'giá như....'
Tôi và anh quen nhau qua 1 CLB ở trường cấp 3. Năm ấy tôi 17 còn anh hơn tôi 1 tuổi. Tình yêu chớm nở, anh là tình đầu của tôi. Có lẽ vì vậy mà khi yêu anh, tôi chẳng toan tính hay suy nghĩ gì nhiều.
Sau hơn 1 năm yêu nhau, chúng tôi đi quá giới hạn mà tôi cấn bầu. Ở cái tuổi 18, tôi bấp bênh khi trong tay chưa có gì, học hành dang dở, nhưng tôi nằng nặc đòi kết hôn với anh bởi suy nghĩ đơn giản: "Tôi và anh yêu nhau".
Và thế là bỏ qua mọi sự cấm cản, khóc lóc van nài từ cả bố và mẹ, tôi và anh ấy lấy nhau khi tôi chỉ vừa mới 18 tuổi, còn anh ý 19.
Tôi cứ u mê với tình yêu mãnh liệt đó, bởi ngỡ nó sẽ lãng mạn như truyện tình trên phim, chỉ cần có nhau, vì nhau cố gắng thì một túp lều tranh hai trái tim vàng cũng không là gì cả.
Ấy thế mà hiện thức tát tôi một cái thật đau. Cưới nhau về, anh chẳng chịu tu chí làm ăn, chỉ suốt ngày vùi đầu vào game, hết chơi lại nhậu nhẹt, bù khú với bạn bè. Tôi bụng mang dạ chửa lại chẳng có bằng cấp gì nên thân nên cả hai cứ sống bám vào bố mẹ. Tôi nghĩ rằng, có lẽ sau khi sinh xon thì anh sẽ thay đổi nên cứ ôm mộng đợi ngày anh chăm lo cho vợ con.
Thế nhưng suốt khoảng thời gian mang thai, tôi phát hiện ra anh không chỉ lười biếng mà còn có thêm cái tính gia trưởng, cả nể bạn bè. Đêm hôm tôi trở dạ, anh còn không thèm đưa tôi đi bệnh viện vì đang bận nhậu nhẹt với bạn bè. Thậm chí, anh còn bảo tôi đừng giở trò để phá đám cuộc vui của anh.
Thế là tôi lại phải lọ mọ một mình tay xách nách mang quần áo, bô, sữa... cho con. Chẳng dám mở miệng nói với bố mẹ hai bên, tôi vét toàn bộ số tiền trong nhà mới được chưa đến 500.000 nghìn. Tôi bắt taxi vào bệnh viện và vượt cạn ngay trong đêm đấy.
Sáng hôm sau, anh ấy còn không vào bệnh viện để thăm con và tôi vì say khướt dậy không nổi. Đến viện, mẹ tôi ôm chầm lấy tôi mà khóc, một mực bắt tôi ly hôn và dọn về nhà, cháu để bà nuôi.
Vậy là chúng tôi ly hôn. Mới 18 tuổi đầu đã một đứa con, ly dị chồng một lần, trong tay không có gì cả, không biết cuộc đời tôi sau này rồi sẽ ra sao nữa.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.