Bắt gặp vợ được sếp dìu vào khách sạn, sẵn hơi men tôi tức tối lao đến bắt gian tại trận thì bàng hoàng với cảnh bên trong
Gần tháng trở lại đây vợ tôi hôm nào cũng về muộn, sớm cũng phải 9h tối mà muộn thì có khi còn 11 giờ đêm. Cô ấy bảo tranh thủ làm tăng ca để kiếm thêm thu nhập, thời buổi dịch bệnh có công việc để làm kiếm tiền đã là may mắn lắm rồi.
Vợ chồng ở với nhau 6 năm, có 1 đứa con, thú thật trước nay tôi chưa bao giờ nghi ngờ cô ấy điều gì. Vợ luôn tỏ ra là người phụ nữ đứng đắn, chuẩn mực, biết lo toan cho gia đình. Nghe vợ nói vậy tôi cũng chẳng phàn nàn gì, ở nhà hai bố con ôm nhau ngủ trước.
Hôm qua tôi đi nhậu sinh nhật một người bạn, về khá khuya khoảng 11h đêm, con gửi sang nhà bà nội. Lúc đi qua cửa một khách sạn khá lớn, chính mắt tôi nhìn thấy cặp nam nữ từ 1 chiếc ô tô bước xuống. Người đàn ông dìu sát người phụ nữ đầy thân mật, họ đi vào khách sạn. Điều kinh khủng nhất, người phụ nữ đó chính là vợ tôi! Lúc này tôi mới nhớ ra gã kia là sếp của vợ, tôi có nhớ mặt vì vài lần xem ảnh anh ta trên facebook.
Cay đắng và đau đớn tột cùng, hóa ra những ngày qua vợ tôi đi làm về muộn chẳng phải tăng ca chăm chỉ gì, mà là hú hí với sếp! Vậy ra những đồng tiền vợ mang về nói rằng làm thêm, thực chất là kiếm thêm trong khách sạn!
Khi bóng họ mất hút trong khách sạn, tôi lao vào theo quyết tâm phải bắt gian tại trận. Người vợ phản bội này, tôi cũng xác định không cần nữa!
Vậy nhưng cảnh tượng chứng kiến được lại khác một trời một vực so với suy nghĩ của tôi. Sếp vợ ngồi ở bàn tiếp khách của khách sạn, còn cô ấy không thấy đâu. Tôi lập tức giới thiệu thân phận, anh ta “à” lên một tiếng rồi chỉ vào căn phòng ở cuối hành lang.
Cửa phòng không đóng, vợ tôi đang nằm trên giường, mặt tái xanh nhợt nhạt. Ngồi cạnh giường có một người phụ nữ đang săn sóc cho vợ tôi, bóp đầu, xoa tay và bón cho vợ tôi nước gừng nóng.
- Anh là chồng cô ấy hả? Tôi là quản lý khách sạn này, là người quen của sếp cô ấy. Anh nhìn quầng thâm ở mắt vợ anh này, thân hình gầy gò, làn da xanh xao, nhìn là biết người không được nghỉ ngơi đầy đủ. Đang ngồi trên ô tô mà còn ngất ra đấy thì biết mệt mỏi và kiệt sức thế nào! Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ tới nông nỗi như thế?
Sếp vợ bước vào, lúc nãy anh ta nhờ quản lý khách sạn chăm sóc giúp vì em ngại thân phận. Tôi xuất hiện thì anh ta mới vào giải thích rằng lúc tăng ca thì đã muộn, xe máy vợ tôi vừa hay bị hỏng nên anh ta bảo cô ấy để xe lại công ty rồi cho vợ đi nhờ xe về. Gần đến đoạn đường này thì vợ tôi đột ngột ngất xỉu. Anh ta bèn lái xe đến đây, nhờ người quen là quản lý khách sạn chăm sóc giúp.
Do tình hình dịch bệnh nên tôi đã mất việc nửa năm nay, ở nhà trông con và cơm nước cho vợ đi làm. Tôi cũng không cố gắng để tìm việc mới vì cho rằng có vợ lo cho gia đình là đủ rồi. Ai ngờ đâu chính sự lười biếng và ỷ lại của tôi khiến cô ấy phải gánh vác quá sức, ngày nào cũng làm việc đến 13 tiếng thì làm sao mà chịu nổi.
Tôi không biết thương vợ lại còn nghĩ cô ấy làm điều xằng bậy với sếp. Chờ vợ tỉnh táo lại, tôi đưa cô ấy về. Ôm chặt vợ vào lòng, tôi đỏ mắt xin vợ tha thứ. Là đàn ông tôi sẽ đứng ra gánh vác gia đình, từ giờ không để vợ phải vất vả như vậy nữa.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.