20 năm rồi tôi và tình cũ vẫn chưa thôi day dứt về nhau
Có phải tôi đang say nắng khi kỷ niệm mối tình đầu ùa về làm tim tôi nhức nhối. Tôi gần 40 tuổi, tóc đã điểm sương, không còn cái thời tuổi trẻ bồng bột. Tôi từng lên đây chia sẻ chuyện gia đình, độc giả hầu hết đều khuyên tôi nên bỏ chồng bởi sức chịu đựng của con người có giới hạn. Rồi vì con, vì sĩ diện của bản thân và vì nghĩ cho chồng nên tôi vẫn lăn tăn chưa quyết định được. Còn về anh, tình cũ của tôi, chúng tôi là những người yêu nhau cách đây hơn 20 năm về trước, vì nhiều chuyện hiểu lầm nên chúng tôi chia tay gần 20 năm. Trong 20 năm qua thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gặp nhau, chỉ đi uống cà phê hay ăn trưa cùng, hỏi thăm công việc, sức khoẻ và gia đình, con cái, không có bất cứ hành động khuất tất nào, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ ngả lòng vào anh và tin anh cũng vậy.
Gần đây chuyện gia đình anh gặp nhiều trục trặc (thực tế theo tôi được biết thì nó đã trục trặc gần 10 năm về trước), gia đình tôi cũng thế. Chúng tôi tìm đến nhau như một cách để giải tỏa tâm lý, tư vấn chia sẻ cho nhau về những chuyện của gia đình đôi bên, chưa bao giờ chúng tôi khuyên nhau bỏ vợ hay bỏ chồng. Rồi chúng tôi ôn lại kỷ niệm xưa, hồi tưởng lại ký ức, anh nói chưa bao giờ hết yêu tôi, ngày trước tôi hiểu lầm anh đó thôi; những khúc mắc, hiểu lầm của chúng tôi được giải đáp. Đặc biệt kỷ vật ngày 2 đứa yêu nhau anh vẫn giữ, cả những lá thư tôi viết chia tay khi giận dỗi. Kỷ niệm ùa về, tôi như sống lại thời 20 tuổi, nhớ lại những tiếng cười tiếng khóc khi xưa, những con đường hàng cây, ghế đá..., nhớ anh.
Dù chỉ ngồi uống cà phê nhưng tôi vẫn lo sợ ai đó nhìn thấy sẽ đánh giá không tốt cả hai. Chúng tôi hoàn toàn không có một hành động nào vượt quá giới hạn của tình bạn, kể cả cái nắm tay cũng không. Có điều tần suất chúng tôi gặp nhau ngày càng nhiều, gần như ngày nào cũng gặp. Cuối tuần trước tôi nói với anh đừng gặp nữa, sợ giới hạn mong manh, nhỡ cả hai lao vào nhau. Tôi sợ câu: "Tình cũ không rủ cũng tới". Đạo đức của tôi không cho phép làm những điều sai trái, tuy vậy nhưng tôi rất buồn. Tôi khóc, nhắm mắt vào lại nghĩ đến anh, ngủ lại mơ thấy anh, hình ảnh anh lúc nào cũng tràn ngập trong tâm trí tôi, nhưng tôi vẫn hy vọng thời gian sẽ làm cả hai cân bằng mọi thứ.
Mới hôm qua anh đến trả lại tôi tất cả những kỷ vật, đọc lại thư xưa tôi đã khóc. Anh bảo nếu còn thiếu gì thì cho anh nợ đến kiếp sau, có nhiều điều anh không thể trả lại tôi được, chỉ mong tôi hạnh phúc. Chúng tôi ở bên nhau lặng lẽ để rồi khi chia tay cả 2 như không muốn cất bước. Anh bảo sẽ không chủ động gọi hay nhắn tin cho tôi nữa, nhưng khi nào cần tôi cứ gọi anh. Anh nói sẽ chuyển công tác lên vùng xa để quên đi kỷ niệm. Giờ ngồi đây tôi lại nghĩ về anh, không hiểu có phải tim mình đang lạc lối? Tôi rất sợ đánh mất bản thân nhưng chúng tôi có còn là bạn, như những người bạn thực thụ được không? Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?