Xách đồ nghề đi sửa ống nước, tôi thất thần khi thấy vợ trong chiếc váy 2 dây siêu mỏng, nghe cô ấy lí nhí giải thích, lòng tôi như lửa đốt
Một năm trước, con trai 4 tuổi của tôi thường phải vào viện vì mắc bệnh lạ. Tiền thuốc men quả thật rất nhiều, nên tôi phải nhận thêm việc, vay mượn để có tiền chạy chữa cho con. Nhiều lần con nằm viện, thấy con ốm yếu còn vợ bơ phờ mà tôi xót xa lắm.
Từ dạo đó, vợ tôi ít nói đi hẳn, còn dễ nổi nóng với chồng. Tôi không nỡ trách vợ, biết cô ấy cả ngày ở bệnh viện trông con cũng không dễ dàng gì. Chạy chữa ròng rã suốt 1 năm, sức khỏe con trai tôi cũng dần khá hơn, đã được về nhà. Vợ tôi vẫn ở nhà chăm con, nhưng tôi không để cô ấy buôn bán nữa. Tôi muốn vợ nghỉ ngơi, còn phần kiếm tiền thì tôi sẽ đảm đương. Vợ tôi nghe thế cũng không phản kháng, im lặng quay lưng về phía tôi.
Sức khỏe của con tôi ngày một tốt lên, bác sĩ đã cho con tôi đi học nhà trẻ lại. Tôi hào hứng nói với vợ nếu cô ấy muốn đi làm thì cứ tìm việc, không quan trọng kiếm được bao nhiêu tiền, tôi chỉ muốn cô ấy ra ngoài cho khuây khỏa. Sau đó vợ tôi xin được việc ở một cửa hàng gần nhà. Từ ngày đi làm, tinh thần của vợ tôi cũng khá hơn.
Một hôm tôi đi sửa ống nước cho khách như mọi lần. Nhà của vị khách này vừa to vừa đẹp, bước vào nhà tôi không khỏi cảm thán mà mong ước có nhiều tiền để mua cho vợ con một căn thế này. Càng nghĩ tôi càng phấn chấn tập trung vào làm việc. Lúc tôi sửa xong thì không thấy ai trong nhà. Tôi đi ra ngoài tìm ông khách kia thì bất ngờ thấy một người phụ nữ bước ra từ phòng ngủ. Tôi chết sững tại chỗ, đồ nghề trên tay cũng rớt xuống.
Người phụ nữ kia chính là vợ tôi. Thấy tôi, cô ấy hoảng hốt vội tránh đi, ông khách kia đi lên từ phía sau, hỏi cô ấy muốn ăn gì không. Tôi quá tức giận, lao đến định đánh ông ta thì vợ tôi vội can ngăn. Cô ấy van xin tôi về nhà rồi nói chuyện. Ông ta tỏ vẻ khinh thường tôi, quăng tiền xuống sàn ngay trước mặt tôi. Ông ta còn chửi mắng đuổi tôi và vợ ra khỏi nhà.
Tôi trở về nhà như người mất hồn, còn vợ tôi khóc nức nở xin tôi tha thứ. Cô ấy nói ông khách kia là cấp trên của cô ấy. Ông ta nói nếu vợ chịu qua lại với ông ta một thời gian thì sẽ cho cô ấy 50 triệu. Vợ tôi thấy thế thì đồng ý ngay, cô ấy cũng vì chán nản cảnh nghèo khó, con thì bệnh tật mà làm vậy.
Tôi bất lực và đau lòng lắm, vừa hận vợ phản bội vừa hận mình kém cỏi. Tôi phải làm sao đây?
Ngày tái hôn, con gái không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt quyết định hủy...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo vẫn hết nhanh, vợ trẻ lén lắp camera rồi giật mình...
Vì khó chịu với sự tranh thủ của mẹ chồng nên em quyết định thay chìa khóa và nói không cần mẹ sang phụ giúp nữa. Lúc đầu bà khó chịu lắm, còn bóng gió nói em ky bo với người nhà, nhưng chuyện em đã quyết, dù nói thế nào thì em vẫn không thay đổi.
Kết quả xét nghiệm ADN là con mình nhưng giống hàng xóm như đúc, sự thật phía sau khiến chồng...
Hóa ra cái hôm cha tôi đến nhà tôi thăm cháu thì đã thấy tờ giấy xét nghiệm quan hệ giữa tôi và con trai. Cũng không hiểu ông nghi ngờ từ lúc nào mà ngay sau đó đã đi xét nghiệm xem tôi và ông có cùng huyết thống không.
Chồng đi công tác, nửa đêm anh hàng xóm gõ cửa liên hồi, đưa cho món đồ khiến tôi bất...
Tôi nhận lấy hộp canh, nhìn anh hàng xóm rời đi mà vẫn đứng hình không hiểu nổi. Sao anh ta lại quan tâm đến tôi như thế, còn đưa đồ ăn vào thời điểm thế này? Tôi thấy rất kì lạ nhưng lại không tiện lớn tiếng từ chối, vì dù sao cũng đã khuya rồi.