Vừa từ phòng sinh ra, mẹ chồng đã hỏi một câu khiến tôi rơi nước mắt
Làm dâu xa quê, tôi may mắn có được một người mẹ chồng tâm lý, thương yêu con dâu hết mực. Thời gian đầu, biết tôi nhớ nhà, bà hay bảo tôi gọi điện về cho bố mẹ để tâm sự. Rồi bà còn hay an ủi, động viên con dâu. Những khi tôi rảnh, bà lại dẫn tôi đi tới nhà người này người kia trong xóm cho tôi đỡ buồn và làm quen với cuộc sống mới. Nhờ mẹ chồng mà tôi chưa bao giờ có cảm giác đơn độc, tủi thân, dù không được ở cạnh gia đình.
Khi tôi mang bầu, mẹ chồng còn chăm sóc tôi chu đáo đến mức làm chồng tôi ghen tỵ. Anh hay đùa, bảo tôi giống như con gái, còn anh là con rể trong nhà. Tôi mang thai 5 tháng, thai nhi ổn định, phát triển tốt. Mẹ chồng cho tiền, bảo chồng tôi mua vé máy bay đưa tôi về quê thăm bố mẹ. Bà nói khi tôi sinh rồi, chắc phải 2 năm sau mới về quê được lần tiếp theo nên lần này cứ ở chơi thoải mái.
Lúc sinh con, chỉ có mẹ chồng và chồng túc trực bên cạnh tôi. Nhìn người ta có mẹ ruột dìu đỡ, tôi cũng chạnh lòng. Vừa từ phòng sinh ra, mẹ chồng đã nắm lấy tay tôi, âu yếm hỏi nhỏ: "Có đau lắm không con? Nhìn con mà mẹ thương quá".
Câu nói của mẹ chẳng khác gì lời yêu thương hỏi han của mẹ đẻ khiến tôi rơi nước mắt. Mẹ chồng vội vã lau nước mắt rồi dặn dò tôi không được khóc kẻo ảnh hưởng đến thị lực sau này.
Mấy ngày tôi ở viện, mẹ chồng vừa chăm chút con dâu vừa bồng bế dỗ dành cháu. Chồng tôi chỉ vào viện vào buổi tối thôi. Mới mấy ngày mà nhìn mẹ chồng tôi đã thâm đen hai mắt, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ. Nhưng khi tôi nói muốn thuê người giúp việc, chăm sóc mình trong thời gian ở cữ để mẹ chồng đỡ vất vả thì bà lại không đồng ý. Tôi có nên bàn với chồng chuyện tìm người giúp việc hoặc bảo mẫu bán thời gian không? Chứ cứ để mẹ chồng lo liệu cả 3 tháng, tôi sợ bà sẽ đổ bệnh mất.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.