Vô tình gặp chồng cũ ở bệnh viện, tôi đau đớn lẫn chua xót
4 năm trước, tôi và Hoài, chồng cũ, ly hôn trong nước mắt. Chúng tôi đã yêu nhau 10 năm, giữ gìn cho nhau đến tận đêm tân hôn, luôn trân trọng và yêu thương nhau. Nhưng rồi khi kết hôn hơn 1 năm mà tôi vẫn không thể mang thai. Đi khám, biết nguyên nhân do anh bị thận yếu, khả năng có con gần như là con số không, Hoài đã kiên quyết chia tay tôi. Tôi níu kéo, van xin nhưng anh vẫn nộp đơn ly hôn đơn phương, chấm dứt đoạn tình cảm 11 năm của cả 2 vì muốn giải thoát cho tôi. Ngày rời tòa, anh ngậm ngùi chúc tôi nhanh chóng tìm được hạnh phúc mới và sớm có con, được là một người mẹ.
Hậu ly hôn, tôi ôm đau khổ mà sống. 2 năm trước, tôi gặp chồng mới và đồng ý trở thành vợ anh, dù trong thâm tâm, đôi lúc tôi vẫn khắc khoải nhớ về Hoài. Cuộc hôn nhân thứ 2 của tôi khá êm ấm, bình lặng. Chồng mới quan tâm, chiều chuộng, bù đắp những thiệt thòi cho tôi. Hiện tại, tôi đang mang thai tháng thứ 6 rồi.
Tuần trước, tôi đi khám thai ở bệnh viện tuyến tỉnh. Lúc đợi chồng mua thuốc, tôi đi dạo đến khuôn viên thư giãn. Tôi từng nghe nhiều người kể, đây là khu mà người bệnh nằm dài ngày ở bệnh viện hay đến để hít thở không khí trong lành và ngắm cảnh.
Tôi bất ngờ khi gặp lại Hoài, chồng cũ của mình ở đây. Anh ngồi trên xe lăn, ốm đến mức da bọc xương, người đẩy xe lăn là em chồng cũ. Thấy tôi, Hoài cũng kinh ngạc nhưng vẫn nở nụ cười yếu ớt. Tôi đứng khựng người vì không bao giờ tôi nghĩ, chồng cũ lại rơi vào hoàn cảnh đau đớn như thế này.
Em chồng cũ vì không muốn chúng tôi khó xử nên nhanh chóng đẩy anh trai vào phòng bệnh. Tôi đứng ngơ ngẩn nhìn theo mà mắt cay xè.
Về nhà, tôi điên cuồng tìm hiểu thông tin qua hàng xóm cũ, bạn bè chung thì mới hay tin Hoài bị suy thận giai đoạn cuối, sống nhờ vào việc chạy thận 3 lần/tuần. Việc chạy thận tốn kém nên gia đình anh cũng rơi vào cảnh túng quẫn, phải bán mọi thứ có giá trị để điều trị bệnh.
Từ ngày vô tình gặp lại chồng cũ, hình ảnh anh ốm yếu, nụ cười yếu ớt cứ luẩn quẩn trong đầu khiến tôi đau đớn. Tôi muốn tìm về giúp đỡ anh, muốn biếu anh tiền để hỗ trợ việc điều trị nhưng lại sợ chồng mới nghi ngờ. Tôi cũng sợ Hoài sẽ tủi thân khi nhận sự giúp đỡ của vợ cũ. Phải làm sao để tinh thần tôi yên ổn hơn đây? Chỉ cần nghĩ đến anh thôi, tôi đã bật khóc rồi.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.