Vợ chồng tôi ôm nhau khóc nức nở vì chuyện tôi gặp phải khi đi lao động nước ngoài
Trước đây, tôi làm thợ may tại nhà. Chồng tôi làm nông, rảnh anh lại đi làm phụ hồ nhưng công việc không thường xuyên.
Chúng tôi sinh được hai con, một trai một gái. Thế nhưng cuộc sống ở mảnh đất "chó ăn đá, gà ăn sỏi" dù chúng tôi có cố gắng bao nhiêu cũng vẫn không khá khẩm lên được, cả nhà 4 người phải sống trong ngôi nhà cũ lụp xụp. Nghĩ đến ngày các con lớn hơn, nhu cầu ăn học cũng nhiều hơn, vợ chồng tôi bàn tính đi làm ăn xa để có tiền lo cho các con sau này. Cuối cùng chúng tôi quyết định vay gần 100 triệu để tôi đi xuất khẩu lao động vài năm, mong có thể đổi đời.
Ngày đi, tôi nhìn hai đứa con thơ, con trai 5 tuổi, còn con gái mới 3 tuổi mà ứa nước mắt. Tôi chưa xa quê bao giờ, vậy mà vẫn quyết xa các con tới ngàn vạn cây số không biết bao giờ mới được về.
Trước khi lên máy bay, tôi dặn chồng hãy chăm lo tốt cho các con. Ở nước ngoài, tôi sẽ gắng làm việc gửi tiền về cho anh xây nhà, mua xe, lo cho con ăn học.
Thực tế sau đó ở nơi xứ người tôi cũng cật lực lao động, hễ gom góp được món tiền là gửi về cho chồng con để trả nợ và chi tiêu sinh hoạt. Lúc nào viết thư về tôi cũng dặn chồng là phải lo cho các con đàng hoàng, tử tế, đừng để các con kém bạn bè quá mà chúng nó tủi.
Trong gần 3 năm tôi đi xuất khẩu lao động, số tiền tôi gửi về đủ để chồng xây được một căn nhà 2 tầng, mua được chiếc xe máy, các con tôi cũng được mặc quần áo mới... Tôi dự định ở hết kỳ hạn 3 năm sẽ về nước đoàn tụ với chồng con, sống những ngày hạnh phúc.
Thế nhưng người tính cũng chẳng bằng trời tính, khi gần hết hạn hợp đồng tôi thấy sức khỏe mình có vấn đề nên đã nhờ người quen bên nước ngoài dẫn đi khám bệnh. Bác sĩ chẩn đoán tôi bị ung thư vú, nếu không mổ thì chỉ sống được vài năm nữa. Cầm kết quả trên tay mà nước mắt tôi rơi lã chã, tôi sợ chết, và càng sợ trở thành gánh nặng của chồng con khi trở về.
Cuối cùng, theo lời khuyên của mọi người, tôi xin kết thúc sớm hợp đồng lao động sớm vì lý do sức khỏe để trở về nước điều trị cho đỡ tốn kém.
Tuần đầu tiên về nhà, chồng con của tôi vô cùng vui mừng, phấn khởi nên tôi chưa dám kể về tình trạng bệnh tật của mình. Nhưng rồi tôi cũng không giấu nữa, tôi bảo chồng về dự định tới bệnh viện trung ương để khám chữa.
Tôi cứ nghĩ chồng sẽ sốc lắm, nào ngờ anh nói đã nghe tin tôi bị bệnh từ trước lúc tôi về tới nhà. Vì vậy anh đã sẵn sàng tâm lý, gom góp tiền để chạy chữa cho tôi. Vợ chồng tôi ôm nhau khóc nức nở.
Có thể sắp tới chúng tôi sẽ phải cầm cố căn nhà để chữa bệnh nhưng chồng tôi bảo không sao hết, tôi là quan trọng nhất trong cuộc đời anh, còn người là còn của... Những lời động viên của chồng khiến tôi vô cùng xúc động và muốn chiến đấu với bệnh tật để được sống lâu hơn với gia đình mình.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.