Viết cho người đàn bà cạn sức trong hôn nhân: Tiếc đến mấy cũng phải buông!
Không có vết thương nào không thể chữa lành, cũng không có nỗi đau nào mà cứ đau mãi. Chẳng qua là bạn cần bao nhiêu thời gian và biết cách làm sao để không còn đau nữa mà thôi.
Người ta chọn cho mình cách chữa lành khác nhau. Một là chấp nhận sống chung với nỗi đau. Hai là buông bỏ để không còn đau nữa. Buông bỏ không có nghĩa là mình yếu đuối, chỉ muốn chạy trốn mà là biết cách yêu thương bản thân. Giống như bạn đưa tay vào ngọn đèn cầy, nóng quá thì rụt tay về.
Đó vốn dĩ là bản năng cơ bản của con người, là điều hết sức bình thường mà một con người phải làm. Chứ không phải biết khổ, biết đau mà cứ dấn thân, cứ nuôi hi vọng.
Ly hôn có lẽ hai chữ đáng sợ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Nhưng khi bạn ở trong giai đoạn đó rồi sẽ không còn thấy sợ hãi nữa. Vì để đi đến quyết định ly hôn, bạn đã phải trải qua những điều còn đáng sợ hơn gấp trăm lần. Ly hôn vốn dĩ chỉ là cửa ải cuối cùng để bắt đầu một hạnh phúc mới mà thôi. Vậy thì đó không phải là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là ở bên nhau nhưng lòng đã nguội lạnh.
Ly hôn rồi, đừng trách ai bội bạc trước cũng đừng hận thù mãi một người. Đừng dằn vặt bản thân. Hãy gạt bỏ hết những điều đó để sống tiếp. Suy cho cùng ai cũng phải tiếp tục sống cuộc đời của mình dù người kia có rẽ ngang, dù mọi chuyện có khó khăn đến dường nào.
Ly hôn rồi, đừng ám ảnh chuyện quá khứ, khóc được cứ khóc nhưng đừng khóc quá lâu. Những giọt nước mắt rơi xuống sẽ nhắc cho bạn những nỗi đau mà bản thân đã chịu đựng. Và đồng thời cũng sẽ giúp bạn xoa dịu những nỗi trống trải trong lòng. Thế nên cứ khóc một trận thật lớn rồi hãy tự nhủ với bản thân, đừng khóc vì một người tệ bạc thêm một lần nào nữa. Từ nay hãy mỉm cười thật hạnh phúc thôi!
Ly hôn rồi, đừng đổ lỗi cho ông trời đã đối xử bất công với mình. Vì vợ chồng đến với nhau là do duyên, ở lại bên nhau vì chữ nợ. Hết nợ rồi rời đi, chẳng thể níu giữ được. Bạn hãy xem sự kết thúc này là một khởi đầu mới cho cuộc đời của mình. Biết đâu sau này, ông trời sẽ an bài cho bạn một nhân duyên mới, đẹp đẽ hơn thì sao.
Ly hôn rồi, đau cũng nhiều, nhưng đó sẽ là con đường duy nhất để bạn hạnh phúc hơn. Nếu sống mãi trong mệt mỏi, nước mắt nhiều hơn nụ cười thì liệu phần đời còn lại của bạn có an yên? Buông bỏ một điều không tốt, chẳng có gì là sai.
Một người khôn ngoan sẽ không để bản thân ôm một nỗi đau quá lâu. Họ sẽ tự động buông bỏ để tìm đến một điều tốt đẹp hơn. Còn người khờ dại chỉ biết khư khư giữ mãi những chuyện mệt mỏi. Họ nghĩ bản thân chịu đựng giỏi lắm, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng. Nhưng đến cuối cùng, mây đen vẫn bủa vây, mưa còn nặng hạt hơn lúc ban đầu.
Đàn bà ơi! Đau quá thì buông, chẳng có gì đáng tiếc cả. Người đã không tốt, giữ lấy làm gì. Lòng đã cạn tình, sống mòn mỏi trong cuộc hôn đã chết chỉ khiến bản thân tổn thương mà thôi. Đừng mãi cứng đầu ôm lấy một cuộc tình đã đổ vỡ. Cũng đừng bướng bỉnh ở bên một người lòng đã nguội lạnh.
Bạn nên nhớ, khoảnh khắc quyết định buông tay sẽ rất đau khổ nhưng sau đó mọi chuyện sẽ ổn hơn. Cuộc sống sau ly hôn sẽ giúp bạn nhận ra những giá trị đích thực của cuộc sống, giúp bạn trân trọng và yêu thương bản thân mình nhiều hơn.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?