Từ chối về quê ở sau khi kết hôn, tôi bị chồng tương lai xỉa xói bằng một câu nói tưởng vu vơ mà hóa ra vô cùng thâm độc
Tôi là người phụ nữ đã cũ. Nói thẳng ra, tôi từng ly hôn chồng và hiện chưa có con. Chồng cũ tôi là một kẻ vũ phu, vô tâm vô tình và khiến tôi mất đi tin tưởng vào hôn nhân. 5 năm qua, tôi đã nghĩ mình sẽ tiếp tục sống một cuộc đời cô độc cho đến khi anh ấy xuất hiện. Anh là người mồm miệng, có vẻ ngoài lãng tử và có tài thu hút người khác. Dù biết tôi đã từng ly hôn nhưng anh lại theo đuổi cuồng nhiệt. Có lẽ do tôi mềm yếu và cần chỗ dựa, phần nữa do tôi cô đơn quá lâu nên đã rung động trước sự theo đuổi của anh.
Yêu nhau 2 năm, tôi đã nghĩ mình sẽ kết hôn lần thứ hai. Tôi sẽ làm vợ, làm mẹ và chắc chắn sẽ hoàn thành tốt vai trò quan trọng ấy. Nhưng rồi, niềm mơ ước hạnh phúc của tôi có lẽ lại sắp tan biến lần thứ hai rồi.
Hiện giờ tôi và chồng sắp cưới đang mâu thuẫn khá gay gắt với nhau Hướng Dương ạ. Tất cả cũng vì anh muốn tôi sẽ về quê anh ở ngay sau khi cưới. Biết là lấy chồng phải theo chồng nhưng quê anh lại ở cách quê tôi rất xa.
Không những thế, nơi đó còn rất nghèo và thiếu thốn. Về đó rồi, tôi sẽ mất việc, sẽ đơn độc, sẽ lệ thuộc vào chồng hoàn toàn. Tôi không đồng ý thì anh gắt gỏng xỉa xói và buông một câu tưởng vu vơ nhưng khiến tôi đau đớn: "Từng ly dị rồi mà làm như có giá lắm vậy? Tôi cưới cho đã là may mắn lắm rồi".
Tôi buồn, hụt hẫng vì không ngờ anh lại nói ra câu nói ấy. Nhưng ngẫm thì anh nói cũng đúng, dù gì tôi cũng từng ly hôn rồi. Tôi nên quyết định thế nào cho đúng đây? (Giấu tên...@gmail.com)
Hướng Dương tư vấn
Thân chào bạn,
Đọc thư bạn, Hướng Dương cảm nhận được sự hụt hẫng, buồn bã và hoang mang của bạn trước tương lai. Quyết định cuối cùng, Hướng Dương xin nhường lại cho bạn. Hướng Dương chỉ khuyên bạn vài điều.
Dù đã ly hôn, bạn vẫn có quyền mưu cầu, theo đuổi hạnh phúc chính đáng. Chẳng ai có quyền lên án hay phê phán bạn chỉ vì bạn đã từng ly hôn. Và đó cũng không phải là lý do để bạn tự mình hạ thấp bản thân, tự tuân theo ý muốn của người khác. Ly hôn thì sao? Ly hôn mà thoát khỏi một người chồng vũ phu là bạn đã tự cứu cuộc đời mình khỏi một bàn thua trông thấy rồi. Vậy tại sao bạn lại dùng đó làm lý do để tự làm mình thêm tổn thương?
Về việc có nên về quê chồng không? Bạn cần suy xét cẩn thận ở nhiều phương diện. Về đó rồi, bạn có thể tìm được việc làm không? Có thể sống ổn định không? Gia đình chồng như thế nào? Trên hết, chồng bạn có đối xử tốt với vợ không, đặc biệt khi bạn thất nghiệp và lệ thuộc?
Dù quyết định như thế nào, Hướng Dương mong bạn hãy tỉnh táo, sáng suốt và mạnh mẽ. hãy quyết định đúng đắn và đừng để bản thân phải hối hận cũng như đừng tự đẩy bản thân vào một con đường khác cũng đau khổ chẳng kém con đường đầu tiên đã đi.
Thân gửi bạn. Chúc bạn an yên.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.