Trở về nhà sau khi ly hôn chồng, tôi ngỡ ngàng khi thấy một người đàn ông khắc khổ đợi mình trước cửa
Tôi lấy chồng khi 24 tuổi, ngay sau khi vừa tốt nghiệp. Tôi kết hôn sớm hơn bạn bè, nhưng tôi đã thấy đủ khi có 4 năm tìm hiểu nhau. Chồng tôi cũng là bạn học chung từ cấp 3 rồi lên đại học.
Sau 2 năm lấy nhau, vợ chồng tôi có một con gái. Công việc của tôi chủ yếu là ở văn phòng, còn chồng tôi thì làm xây dựng nên thường phải đi xa nhà. Nhưng lúc nào trở về, anh cũng khiến tôi thấy an lòng, luôn là người chồng, người cha tốt.
Năm 27 tuổi, tôi định sinh thêm một đứa con, vì nghĩ có thêm con thì nhà cửa vui hơn, con gái nhỏ cũng không phải một mình lớn lên. Nhưng chồng tôi thì cứ ậm ừ, dù điều kiện gia đình của chúng tôi đã khá hơn trước rất nhiều.
Sau này rồi tôi mới biết, lý do anh không muốn có thêm con với tôi là vì anh đã có người phụ nữ khác. Đến tận lúc bắt tại trận chồng ngoại tình tôi mới tin lời người ta nói anh phản bội tôi. Tôi thấy anh ôm lấy nhân tình, còn nói rằng không được động tới cô ta, vì cô ta đang mang thai.
Tối hôm đó khi trở về nhà, tôi cứ nhìn con gái nhỏ đang ngủ, lại nghĩ tới nỗi đau bị phản bội, muốn khóc cũng không thể khóc. 1 tháng sau đó, tôi quyết định ly hôn chồng. Tôi thông báo với cha mẹ, nhưng không nói với họ về việc chồng tôi ngoại tình. Tôi không muốn cha mẹ đau lòng, họ đã tin tưởng và yêu thương chồng tôi biết nhường nào. Và tôi cũng thật hổ thẹn khi trở thành đứa con ngu ngốc và kém cỏi khi bị chồng phản bội.
Ba mẹ tôi có vẻ giận lắm, họ nghĩ rằng tôi đã có con, sao còn sống không trưởng thành, không nghĩ cho con? Hai người muốn tôi suy nghĩ thêm, đừng gọi cho họ nữa nếu tôi cứ sống như thế. Tôi đành im lặng, dù sao cũng là ly hôn, vì lý do gì cũng không còn quan trọng nữa.
Khi phiên tòa ly hôn kết thúc, tôi vô thức gọi vào số của ba và mẹ, nhưng chỉ có mẹ bắt máy.
“Mẹ ơi, hôm nay con làm thủ tục ly hôn chồng xong rồi”.
Tôi nghe bên đầu dây bên kia có tiếng mẹ nói lại với ba, nói rằng hôm nay tôi ly hôn rồi. Rồi tôi nghe tiếng mẹ khóc:
“Sáng nay ba mẹ biết hết rồi. Sao lại không nói thật với ba mẹ hả con, có phải sẽ nhẹ lòng hơn không?”.
Ở ngoài sảnh tòa ly hôn, tôi chỉ nghe mẹ nói thế mà nước mắt cứ tuôn không ngừng. Như bao kiềm nén, uất ức, khổ tâm trong lòng cứ vỡ òa cùng một lúc. Đến khi lòng đã trống không hết nặng nề, tôi mới về nhà. Tôi phải dọn đồ đạc để tối cùng con rời đi.
Đến khi đi lên từ dưới lầu, tôi ngỡ ngàng khi thấy một người đàn ông đợi mình trước cửa nhà. Người đó cứ đứng trên hành lang, hình như đã rất lâu, luôn dõi mắt xuống xem tôi đã về chưa. Tôi đi từng bước lên cầu thang, nước mắt lại muốn rơi như lúc ở sảnh tòa.
Tôi thấy ba trước đứng trước mặt mình. Từ hôm tôi gọi điện báo ly hôn đến giờ đã mấy tháng, ba tôi trông đã già đi mấy tuổi. Mắt tôi dần mờ đi, tôi nghe ba nói:
“Đi về với ba, ở nhà còn có mẹ, con đâu có một mình”.
Tôi khóc, ào vào vòng tay của ba, người đàn ông chưa từng phản bội, bỏ rơi tôi lần nào. Người đàn ông này từng rơi nước mắt đưa tôi đi lấy chồng, giờ lại rơi nước mắt rước tôi về nhà...
Sinh con khi chồng đi công tác, bỗng dưng nhận được 50 triệu, thấy tên người chuyển khoản mà tôi...
Tôi cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ người chuyển tiền cho tôi không phải là chồng, vậy thì là ai? Khi tôi vẫn còn đag rối bời thì người đó đã gọi điện tới. Nghe giọng anh ta mà người tôi phát run
Chồng bận đi công tác, tôi về quê thăm bạn thân mới sinh thì chết lặng khi thấy cảnh "như...
Tôi quá thất vọng và đau khổ, tôi nên làm gì đây, chẳng lẽ ly hôn chồng sao?
Bất ngờ ghé nhà bạn trai chơi, vừa mở cửa phòng ngủ tôi ngơ người với hành động của anh...
Sau đó, người yêu có gọi điện tôi cũng không bắt máy. Có lẽ yêu một người đàn ông từng ly hôn hạnh phúc thật, nhưng tôi không đủ bao dung để lấy anh ấy làm chồng.
Vợ bất ngờ ngất xỉu giữa sân, tôi còn chưa kịp đỡ thì đã thấy người vụt chạy tới ôm...
Tôi chết sững nghe cụm từ “mẹ con cô ấy” từ miệng tên hàng xóm kia. Tôi nhìn vợ trân trối như hỏi lại vợ rốt cuộc tôi có nghe nhầm không. Vợ tôi hất tay tôi ra, lạnh giọng nói: