Tôi rơi nước mắt khi ông chủ đẩy người mẹ già ra đường, bà chủ nở nụ cười vui sướng nhưng vài ngày sau cả hai vợ chồng đã phải nhận hậu quả
Tôi vừa học xong cấp 3, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mình phải lên thành phố làm giúp việc. Nhờ người quen giới thiệu nên tôi được một gia đình giàu có nhận làm.
Vợ chồng ông chủ khoảng ngoài 40 tuổi thôi, thế mà kiếm tiền giỏi lắm. Nghe đâu chồng làm phó giám đốc, vợ là trưởng phòng của công ty. Công việc của tôi rất nhàn chỉ việc lau dọn nhà cửa, nấu nướng bữa sáng và tối. Ngày đưa đón hai đứa nhỏ đến trường và về nhà.
Trong nhà có người mẹ già 70 tuổi, nhưng bà cụ còn khỏe mạnh lắm tự làm được mọi việc. Bà cụ rất tốt bụng, luôn phụ giúp tôi làm việc, nói chuyện cũng rất tình cảm chứ không khắt khe khó chịu như bà chủ.
Những lúc nhà chỉ có hai bà cháu ở với nhau tôi cảm thấy thật thoải mái và hạnh phúc. Thế nhưng khi bà chủ vừa bước vào nhà, thì một bầu không khí nặng trĩu bao phủ cả căn nhà. Mình cảm thấy áp lực mỗi khi bà chủ liếc mắt nhìn hay chỉ trích chì chiết mẹ chồng.
Nhìn bà cụ già rồi bị con dâu bắt nạt mà tôi thương lắm. (Ảnh minh họa)
Nhiều lúc có cả chồng con ở nhà bà chủ cũng mắng mẹ chồng xơi xơi, nhìn bà cụ già rồi bị con dâu bắt nạt mà tôi thương lắm, nhưng phận làm ô sin chỉ biết đứng im lặng chịu trận cùng.
Một ngày bà chủ yêu cầu mẹ chồng đưa sổ đỏ của căn nhà nào đó cho bà ấy để đi bán thế nhưng bà cụ không chịu đưa. Lúc ông chủ về có vẻ rất tức tối nên đã nặng lời với mẹ. Bà cụ vẫn im lặng không nói nửa lời, tức quá ông chủ đã lấy hết quần áo của mẹ và cho vào một cái bọc ni lông rồi đẩy mẹ ra đường.
Nhìn cảnh bà cụ bị đẩy ra đường tôi đã không cầm được nước mắt, còn bà chủ nở nụ cười mãn nguyện. Thế là từ nay trong nhà này tôi không còn người bạn nào để tâm sự mỗi ngày nữa. Đang nghĩ ngợi thì bà chủ mắng tôi khóc cái gì mà khóc, rồi bà bắt mình vào phòng bà cụ dọn sạch sẽ mọi mùi hôi thối trong căn phòng đó đi.
Hai vợ chồng này sống ác thế sao họ lại giàu có đến vậy, còn người lương thiện như bố mẹ tôi sao cứ nghèo mãi, mình tự nhiên thấy đời thật bất công.
Nhiều ngày không thấy bà cụ đâu, người con trai của bà chủ lo lắng hỏi, lúc đầu người mẹ nói là bà nội về quê rồi. Thấy cậu chủ mới học lớp 5 đã biết lo lắng cho bà nội, tôi đã bí mật nói cho cậu ấy biết về việc bà cụ đột ngột mất tích khỏi nhà.
Nhìn cảnh bà cụ bị đẩy ra đường tôi đã không cầm được nước mắt. (Ảnh minh họa)
Thật không ngờ hậu quả lại diễn ra nghiêm trọng đến vậy, ngay buổi tối hôm ấy, cậu bé đã bỏ nhà ra đi với tờ giấy ghi vài từ vội vã. Cậu bảo là sẽ đi tìm bà nội, nếu không tìm được sẽ không về.
Khi ông bà chủ hay tin con nhỏ bỏ nhà ra đi tìm bà cụ, họ như phát điên lên. Bà chủ khóc gần như ngất đi, còn người chồng thì gọi điện khắp nơi để tìm kiếm tung tích con.
Ông bà chủ này cũng lạ, mẹ mang nặng đẻ đau thì hắt hủi ra đường, còn con cái vẫn đang ăn bám thì lại đau đớn khi nó bỏ nhà ra đi.
Cậu chủ còn quá nhỏ một mình lang thang trên đường tìm bà nội, tôi lo cho cậu bé tốt bụng quá. Nhưng không dám để ông bà chủ biết mình là người nói cho cậu chủ chuyện này. Giờ tôi chỉ ước tìm thấy cậu chủ, cậu có mệnh hệ gì chắc tôi chết mất.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.