Tôi ly hôn vì chồng quá vô tâm và vô trách nhiệm
Đâu phải người chồng nào cũng biết trách nhiệm và bổn phận của một người chồng, người cha trong gia đình. Đâu phải người đàn ông nào cũng xứng đáng với hai chữ: Làm Chồng. 15 năm kết hôn, chồng tôi ngoài chuyện đem đến cho vợ con những nỗi xót xa và cay đắng thì chẳng còn gì cả. Chồng người ta thương yêu vợ con, còn chồng tôi thì lại có khả năng vô hạn gây ra những khổ tâm cho người thân của mình. Tôi ly hôn bởi chồng vô tâm và vô trách nhiệm.
Một vài lần ngồi cà phê với bạn thân, khi kể về chồng tôi thì đa số bạn bè tôi đều không thể tin rằng trên đời này lại có một người đàn ông sống ích kỷ và vô tâm đến như vậy. 15 năm kết hôn, số lần chồng đưa tiền cho tôi để mua sữa và lo học phí cho con chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi nghe chồng tôi trên bàn nhậu khoe khoang về việc mình kiếm nhiều tiền, công việc làm ăn thuận lợi. Tôi nghe mà thấy chua chát. Anh ta sĩ diện làm gì khi vợ con mình còn chẳng lo nổi?
Chồng tôi rất vô tâm và thờ ơ. Hiếm khi phụ vợ việc nhà, trông hộ con cho tôi nấu ăn. Những lần anh ta làm giúp đều với thái độ miễn cưỡng, khó chịu. Chồng tôi bảo đàn ông ai lại đi làm việc nhà, thiên hạ sẽ cười cho. Với chồng tôi, chuyện chăm con, nấu ăn, giặt giũ, cha mẹ hai bên... đều là việc của đàn bà. Khi khỏe mạnh, tôi cố sức cũng làm hết việc nhà và chăm hai đứa con. Nhưng khi ốm sốt, tôi trào nước mắt khi con đói nheo nhóc mà chồng vẫn vô tư ăn nhậu hay lười biếng nằm ườn ra đó.
Một mình tôi gồng gánh, bươn chải với sạp rau ngoài chợ để nuôi con. Vậy mà chồng tôi lại có tật sĩ diện. Anh ta làm được đồng nào là bao bạn bè ăn nhậu. Nhiều khi tiền bạc chẳng có, còn mượn ngược mượn xuôi tổ chức sinh nhật, đi ăn tiệc cùng bạn. Tôi khổ tâm vô cùng. Tôi luôn tự hỏi tại sao chồng không thấy thùng gạo sắp cạn, con không có sữa uống, không thấy mấy tờ hóa đơn điện nước quá hạn tôi luôn để trên bàn? Hay tại chồng quá vô tâm, quá tàn nhẫn nên không nhìn thấy sự nheo nhóc của con, sự cực khổ của vợ?
15 năm chẳng phải quá dài trong đời người nhưng cũng đủ để tôi hiểu về cái người mà tôi luôn gọi là chồng. Khi tôi đưa lá đơn ly hôn, anh ta vẫn ngơ ngác không biết tại sao tôi làm vậy. Anh ta hỏi tôi: “Nhà cửa vẫn ổn, con cái vẫn tốt. Cô sướng quá lại hóa rồ à?”. Tôi chìa bàn tay ra cho chồng xem. Đôi bàn tay nhăn nheo, trầy trụa tóe máu, đầy những nốt chai sần vì làm việc quá nhiều. Tôi hỏi chồng: “15 năm qua anh làm được gì cho tôi, cho con? Anh ngẫm lại xem mình có xứng đáng làm chồng, làm cha không?”.
Đàn bà ly hôn bởi đàn ông không xứng đáng làm chồng. Tôi dắt con đi trong sự bàng hoàng của chồng. Tôi đã mệt mỏi, ở tận cùng của sự chán chường rồi. Tôi thà sống một mình nuôi con còn hơn vừa mệt tấm thân vừa bị hành hạ về tinh thần vì người chồng tệ bạc. Lòng tôi đã quyết, sẽ chẳng bao giờ quay về căn nhà đó nữa.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.
Cô em chồng đang mang thai, chị dâu đuổi đi trong đêm mưa gió, sáng hối hả đi tìm thì...
Vừa biết chuyện này, chồng tôi lấy tay đấm lên bàn đến chảy cả máu. Còn tôi thấy chồng như vậy nên cũng nặng lời với em chồng. Chị em hai bên to tiếng, thế là nửa đêm mưa gió, cô ấy bỏ đi khỏi nhà.