Tỉnh giấc do con quấy khóc, vô tình nghe bố chồng đang thủ thỉ điều này với mẹ chồng, tôi sững người rồi thu dọn đồ bỏ đi
Bố chồng tôi rất ích kỷ, hà khắc. Ông chỉ biết đến lợi ích của bản thân mà chưa từng hiểu cho hoàn cảnh của người khác. Mẹ chồng tôi sống với ông cũng rất khổ sở.
Tôi mới sinh con được 3 tuần và đang ở cữ nhà chồng. Vốn dĩ tôi muốn thuê bảo mẫu rồi ở cữ nhà mình nhưng mẹ chồng một mực kêu tôi về. Mối quan hệ giữa tôi với mẹ chồng rất tốt, tôi thương bà như mẹ đẻ và ngược lại.
3 tuần qua, tôi nhận được sự chăm sóc chu đáo, quan tâm từng chút một của mẹ chồng. Bà không cho tôi làm gì cả, chỉ chăm con thôi. Nhưng bố chồng thì khác. Ông đá thúng đụng nia, mắng mỏ tôi vô cớ. Cháu khóc, ông cũng mắng tôi không biết cách dỗ con. Tôi mệt quá nên ngủ thiếp đi, nhờ mẹ chồng bế con giúp, ông cũng mắng cả hai mẹ con tôi.
Vì thương mẹ chồng, tôi cố chịu đựng sự cay nghiệt của bố chồng. Nhưng đêm qua, vô tình nghe câu nói của ông, tôi điên tiết dọn đồ đi ngay trong đêm.
Lúc đó hơn 11 giờ đêm nhưng ở quê nên bố mẹ chồng tôi tắt điện ngủ từ sớm. Tôi trở dậy cho con bú thì nghe tiếng bố chồng rít lên giận dữ: "Bà chăm nó thì nó phải trả tiền cho bà. Một tháng 20 triệu, tôi đi hỏi rồi. Bà không đòi thì để tôi đòi. Chứ đừng có như giúp việc không công của nó mãi thế".
Tôi không thể tin nổi, bố chồng lại tính toán với con cháu đến thế. Chăm cháu mà ông cũng quy đổi thành tiền để đòi hỏi. Mẹ chồng tôi yếu ớt bảo không thể làm như thế, đòi tiền chẳng khác nào người dưng. Và bố chồng tôi đáp trả thế này: "Chẳng là người dưng thì là gì? Cháu thì đúng là máu mủ nhưng con dâu chỉ là người dưng thôi".
Lúc này tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Hóa ra trong mắt bố chồng, tôi chỉ là người dưng thôi. Ngay lúc đó, tôi gọi điện cho chồng, yêu cầu anh về quê, đón mẹ con tôi về thành phố ngay trong đêm. Tôi không chấp nhận ở lại nhà chồng thêm một giây phút nào nữa.
Chồng tôi về, khuyên bảo nhưng tôi không nghe, tôi bế con đi thẳng ra xe. Mẹ chồng cố gắng giữ lại nhưng tôi dúi vào tay bà 20 triệu rồi vào xe ngồi. Bên ngoài, bố chồng vẫn đang mắng, mẹ chồng thì ngồi ôm mặt khóc. Hiện tại, tôi đã về nhà mình rồi. Nhưng chồng tôi lại cho rằng tôi quá nóng giận, hành động hồ đồ. Tôi giận chồng lắm. Tại sao anh không trách bố anh mà lại trách tôi?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.