Thấy đứa con học giỏi bỗng tụt hạng dốt nhất lớp, mẹ lôi ra đánh 1 trận thậm tệ nhưng lại sốc ngất khi nghe con trò chuyện với ô sin
Hôm đó, con gái nói có cuộc họp phụ huynh, Hà kêu bận không đi được, nhưng cô giáo chủ nhiệm của bé Thỏ (con gái Hà) đã gọi điện khuyên:
- Cuộc họp ngày mai rất quan trọng, nếu anh nhà đi công tác rồi thì chị phải đến, tôi có 1 số việc cần phải thông báo với gia đình.
Bất đắc dĩ, Hà phải tạm hoãn buổi họp để ghé qua trường. Ai ngờ, cô giáo chủ nhiệm bé Thỏ nói:
- Dạo này con gái chị học hành rất chểnh mảng, thường xuyên bị điểm 0 nhưng nói thế nào con bé cũng không nghe, thành tích sa sút, thậm chí là kém nhất lớp. Không biết ở nhà có chuyện gì không chị?
Hà nghe tin thì sốc ngất, bao lâu nay cô vẫn nghĩ con gái học hành chăm chỉ, giỏi giang không ngờ lại xảy ra sự việc như thế này. Trong khi những người phụ huynh bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình, Hà xấu hổ và giận dữ:
- Để tôi về hỏi lại con bé, con bé này hư đốn quá rồi.
Hà lao như bay về nhà, thấy con gái đang ngồi ru rú trong phòng, Hà lao vào mắng con 1 trận:
- Con làm mẹ xấu hổ với bàn dân thiên hạ quá, mẹ cho con biết bao nhiêu tiền bạc ăn học để giờ mẹ như thế này hả? Cả ngày lầm lì không nói câu nào đã đành, đi học cũng dốt nhất lớp.
- Mẹ ơi..con xin mẹ
Mặc cho con la hét, đang cơn thịnh nộ, Hà mắng con không tiếc lời. Đúng lúc đó, bà giúp việc đi về, thấy vậy bà vội ôm chầm lấy bé Thỏ và xin Hà bớt lời.
Tối hôm đó, Hà nhốt con trong phòng :
- Con ở trong đó tự suy ngẫm đi, bao giờ hứa sẽ cố gắng học hành tốt hơn thì mới được ra.
Người giúp việc ngồi bên trong ôm bé Thỏ cả đêm. Thế nhưng, 12 giờ vẫn nghe tiếng xì xào trong phòng, Hà len lén ngó vào thì nghe người giúp việc an ủi con gái:
- Sao cháu không hứa với bố mẹ sẽ học hành chăm chỉ? Mà cháu vốn thông minh lắm cơ mà
Bé Thỏ khóc lóc nói:
- Vì cháu…cháu muốn bố mẹ để ý, quan tâm cháu nhiều hơn. Cháu…không muốn bố mẹ đi làm nhiều như thế rồi bỏ rơi cháu, bố mẹ không lo cho cháu, họ nghĩ chỉ có tiền là cháu sẽ vui. Nhưng cháu cần được bố mẹ ôm ấp, chiều chuộng, cháu muốn được như những đứa trẻ khác. Vì thế, chỉ có học hành sa sút cháu mới được bố mẹ để ý tới.
Hà nghe những lời đó thì như muốn gục ngã, cô bưng mặt khóc khi hiểu ra lý do đứa con gái bé bỏng trở nên lầm lì, kém cỏi như thế. Thì ra chính là lỗi của những người làm cha làm mẹ đã quá vô tâm.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.