Thấy chồng bị bệnh nặng, vợ ôm của bỏ đi biền biệt mấy tháng liền, ngày trở về với chiếc bụng bầu cùng sự thật khiến cả nhà ngây ngốc đến phát sốc
Thời gian đó tôi thấy người có nhiều dấu hiệu lạ nhưng chưa chịu đi khám. Vì tiền bạc trong nhà đều dồn để vợ chồng thụ tinh nhân tạo. Đến khi bỗng dưng tôi bị sụt cân liên tục thì đành phải đi khám. Kết quả khám ra khiến tôi choáng váng, tôi bị bệnh ung thư. Tôi suy sụp tinh thần, chìm ngập trong hoảng loạn.
Tôi chỉ mới có gia đình, còn chưa chào đón con đầu lòng, tôi còn bố mẹ phải phụng dưỡng. Nhưng giờ tôi mắc bệnh nan y, nếu không thể qua khỏi thì cuộc đời của tôi thật quá ngắn ngủi. Những người thân của tôi phải đau lòng cỡ nào. Tôi gọi vợ vào phòng rồi đưa cho cô ấy tờ giấy chẩn đoán bệnh. Vợ tôi ôm lấy tôi khóc nức nở.
Sau đó, Yến lấy lại bình tĩnh khá nhanh rồi an ủi, động viên tôi. Tôi và vợ vẫn chưa nói lời nào với bố mẹ. Tối hôm đó, tôi nghe Yến nói:
“Giờ anh bệnh như thế thì phải vào viện, không giấu bố mẹ lâu được. Nhưng anh phải cố gắng giữ tinh thần tích cực. Cái bệnh này, quan trọng nhất là tinh thần, anh phải cố gắng nhiều rồi”.
Sau đó Yến còn nói một câu khiến tôi bất ngờ: “Em xin lỗi anh, để mẹ chăm sóc anh lúc này nhé”.
Sáng hôm sau, vợ tôi bỏ đi. Tôi vừa khổ sở vì bệnh tật vừa oán hận khi vợ có thể đối xử cạn tình cạn nghĩa khi chồng bệnh nặng. Suốt 3 tháng sau đó, vợ tôi mất tăm, chẳng ai biết cô ấy đi đâu. Tinh thần càng mỏi mệt thì sức khỏe của tôi càng yếu đi. Căn bệnh ung thư của tôi đã đến giai đoạn cuối. Chỉ có bố mẹ ruột và bố mẹ vợ thay phiên nhau chăm sóc tôi.
Bất ngờ một ngày tôi thấy vợ trở về. Cô ấy nhìn mập mạp hơn, đi về phía giường bệnh của tôi. Tôi giận vợ lắm, không muốn nhìn thấy cô ấy. Nhưng Yến đưa tôi xem một tờ giấy khiến tôi bật khóc. Đó là giấy khám thai, vợ tôi đã mang thai!
Suốt 3 tháng qua vợ tôi đã tìm mọi cách để ra sức thử thụ tinh nhân tạo nhiều lần. Cô ấy muốn cho tôi động lực để cố gắng vượt qua cơn bạo bệnh lần này. Cô ấy không muốn tôi và mọi người biết vì sợ sẽ bị ngăn cản. Ai cũng sợ lỡ như tôi mất đi thì Yến sẽ phải một mình nuôi con khó khăn.
Tôi khóc nức nở ôm lấy vợ. Tôi không biết mình còn sống được bao lâu, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể nhìn được mặt con. Huống hồ, tôi làm sao có thể phụ lòng người vợ tào khang của mình.
Ngày tái hôn, con gái không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt quyết định hủy...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo vẫn hết nhanh, vợ trẻ lén lắp camera rồi giật mình...
Vì khó chịu với sự tranh thủ của mẹ chồng nên em quyết định thay chìa khóa và nói không cần mẹ sang phụ giúp nữa. Lúc đầu bà khó chịu lắm, còn bóng gió nói em ky bo với người nhà, nhưng chuyện em đã quyết, dù nói thế nào thì em vẫn không thay đổi.
Kết quả xét nghiệm ADN là con mình nhưng giống hàng xóm như đúc, sự thật phía sau khiến chồng...
Hóa ra cái hôm cha tôi đến nhà tôi thăm cháu thì đã thấy tờ giấy xét nghiệm quan hệ giữa tôi và con trai. Cũng không hiểu ông nghi ngờ từ lúc nào mà ngay sau đó đã đi xét nghiệm xem tôi và ông có cùng huyết thống không.
Chồng đi công tác, nửa đêm anh hàng xóm gõ cửa liên hồi, đưa cho món đồ khiến tôi bất...
Tôi nhận lấy hộp canh, nhìn anh hàng xóm rời đi mà vẫn đứng hình không hiểu nổi. Sao anh ta lại quan tâm đến tôi như thế, còn đưa đồ ăn vào thời điểm thế này? Tôi thấy rất kì lạ nhưng lại không tiện lớn tiếng từ chối, vì dù sao cũng đã khuya rồi.