Tâm sự đàn bà tha thứ cho chồng ngoại tình: Tôi giữ cha lại cho con chứ tình nghĩa vợ chồng đã chết rồi
Ngày biết chồng ngoại tình, cuộc đời tôi đã rẽ sang một ngã tối tăm, khổ sở. Nếu chẳng có 2 đứa con, tôi đã chẳng tiếc gì mà giữ lại bên mình kẻ tệ bạc khốn cùng đó. Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, tôi hẹn bạn đi cà phê. Và chính quán cà phê đó có chồng và nhân tình đang âu yếm. Chồng tôi ngồi nắm tay cô nhân tình vuốt ve, thỉnh thoảng lại vòng tay ôm eo cô ta. Chỉ cần nhìn qua, tôi cũng đủ hiểu mối quan hệ của họ là gì.
Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ ngay lúc đó. Khi tôi bước chân đi ngang bàn chồng ngồi, cố tình đi thật chậm để anh ta nhìn thấy. Khi anh ngước lên thấy tôi, mặt anh ta biến sắc. Khi về đến nhà, tôi bắt đầu cả thấy nỗi đau của sự phản bội đang len lỏi khắp người mình. Nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường, tôi mới thấy được hạnh phúc mà mình đang có giả tạo biết bao.
Cuộc sống tôi tuy không quá giàu sang nhưng từ trước đến nay tôi vẫn thấy may mắn khi mình cưới được người chồng tốt, biết quan tâm, lo lắng. Hai đứa con ra đời, tôi đã ngỡ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất. Chồng tôi mỗi sáng đi làm vẫn ôm hôn tôi ngọt ngào. Nực cười làm sao, sáng hôm ấy ôm tôi, ngay buổi trưa đã thấy anh quàng tay ôm eo nhân tình. Nếu tôi không bắt gặp trong quán cà phê hôm ấy thì có lẽ tôi mãi mãi là người đàn bà ngu dại tin chồng hơn tất cả mọi thứ.
Ba năm qua, kể từ cái ngày biết chồng ngoại tình, chúng tôi vẫn là một cặp vợ chồng hạnh phúc trong mắt người khác. Tôi tha thứ cho chồng ngoại tình không phải vì yêu, vì cần mà là giữ cha lại cho 2 đứa con. Làm mẹ, tôi đau lòng khi nghĩ đến cảnh con mình sẽ thiếu đi tình thương của cha. Nói là tha thứ nhưng với tôi tình nghĩa với chồng đã chết từ lâu. Người ta nói đàn ông có máu trăng hoa sẽ không bỏ được. Và tôi biết, sau thời gian hối lỗi quay về thì chồng tôi lại đi ngoại tình với một cô khác. Nhưng tình nghĩa đã cạn, tôi không còn thấy hờn ghen nữa. Anh ta muốn sống thế nào cũng được, tôi chỉ cần một gia đình cho con là đủ rồi. Tiền chồng làm ra, đủ cho chúng có một cuộc sống đủ đầy, sung túc.
Anh ta đi với ai, ngủ với cô nào tôi không cần biết. Đàn bà khi đau quá, vết thương sâu quá trở nên bất cần với mọi thứ. Tôi là một người đàn bà như vậy. Tôi không còn trông mong anh ta một ngày nào đó suy nghĩ lại mà toàn tâm trở về bên tôi. Tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, buông xuôi với chính cuộc hôn nhân của mình. Nhưng tôi bỏ nhưng không buông, tôi nắm lại nhà cửa, nắm lại trong tay tài chính để sau này cho con. Tôi nghĩ, nếu ly hôn khác nào dâng hết của cải cho những ả đàn bà ngoài đường kia hưởng.
Nhiều người đàn bà nói rằng tôi dại dột khi làm điều đó. Bởi suy cho cùng, người đau đớn, người tổn thương nhất vẫn là tôi. Đàn ông như chồng tôi, đã lăng nhăng hết người này đến người khác thì chẳng còn trông mong gì. Tôi cười chua chát, từ lâu tôi đã thôi trông mong ở người chồng chỉ còn trên danh nghĩa ấy. Cả cuộc sống của tôi bây giờ chỉ là hai đứa con. Chỉ cần con lớn lên hạnh phúc, đủ đầy. Chỉ cần tương lai con đảm bảo, tôi có đau đến mấy cũng chịu đựng được.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.