Tâm sự đàn bà 40: Bình yên của bản thân là điều quan trọng nhất
Tôi từng là người đàn bà hy sinh vì người khác đến quên cả bản thân mình. Làm vợ 10 năm, tôi như con ong chăm chỉ, cần mẫn gom góp từng chút cho gia đình, cho chồng con. Gia đình tôi cũng không đến nỗi khó khăn lắm nhưng tôi luôn hà tiện với bản thân mình. Ăn không dám ăn, mặc chẳng dám mặc, luôn dành cho chồng con những thứ tốt nhất còn mình thì sao cũng được.
Bạn bè hay khuyên tôi rằng là phụ nữ phải biết yêu thương bản thân mình nhiều hơn nữa, thương chồng con nhưng đừng quên thương mình! Mỗi lần nghe tôi chỉ tặc lưỡi cười: “Với người đàn bà, chẳng phải chồng con mới là điều quan trọng nhất sao? Chồng con hạnh phúc thì người đàn bà cũng hạnh phúc”. Nhưng tôi đã nhầm, bởi hy sinh không đổi được hạnh phúc. 10 năm yên ấm, vợ đẹp con ngoan với chồng tôi cũng không bằng một người đàn bà ngoài đường.
Giá như tôi không sống vì người khác quá nhiều thì tôi không đau đớn, gục ngã như thế này. Muốn níu kéo cũng chẳng thể níu kéo được khi chồng tôi mạnh miệng tuyên bố không cần vợ con, anh ta chọn nhân tình. Anh ta lên tiếng chê bai tôi già nua, xấu xí. Anh ta còn nhẫn tâm nói rằng tôi là phụ nữ mà bàn tay thô ráp, người ngợm thì luộm thuộm nhìn chán ngán đến tận cổ! Thế đấy, sống quên cả bản thân vì gia đình để cuối cùng tôi chỉ nhận được từ chồng những lời nói tàn nhẫn đến như vậy.
40 tuổi, tôi ly hôn chồng. Đàn bà 40 như tôi bắt đầu yêu thương và trân trọng bản thân sau bao nhiêu năm tháng sống cạn kiệt vì người khác. Cả thanh xuân, cả tuổi trẻ tôi dại khờ mà nghĩ rằng chỉ cần mình cho đi là sẽ nhận lại. Chỉ cần mình sống hết lòng vì người khác sẽ được trân trọng, thương yêu. Tôi cũng đã từng nghĩ, cuộc đời người đàn bà nhất định phải có một người đàn ông để nương dựa, đồng hành. Nhưng rồi, sau tất cả tôi nhận ra rằng nếu mình không thương mình thì chẳng còn ai có thể làm điều đó cả.
Sau bao biến cố, người phụ nữ 40 tuổi như tôi nhận ra đàn ông thật ra chẳng quan trọng như mình vẫn nghĩ. Có chồng chưa chắc cuộc đời mình sẽ được bình yên, hạnh phúc. Điều quan trọng chính bản thân mình phải vững vàng, dù giông bão hay sóng gió thì tự bản thân mình tự vượt qua được. Đàn ông tốt thì giữ, còn tệ bạc như chồng tôi thì bỏ đi chẳng tiếc.
Sau tất cả bạc bẽo, dối lừa tôi nhận ra bản thân mình là điều quan trọng nhất. Mình xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được bình yên. Thiên hạ ngoài kia, đàn ông và cả những mối quan hệ tưởng chừng như khắc cốt ghi tâm thực ra cũng chẳng quan trọng đến thế. Buông bỏ những thứ làm mình đau, tôi chọn ở bên con cái, những người thương yêu mình thật sự. 40 tuổi, bình yên mới là điều quan trọng nhất!
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.