Tâm sự của người đàn bà đánh ghen: Cuối cùng tôi cũng chỉ giành về một kẻ bạc bẽo
Tôi vẫn thường nghe người ta nói rằng đàn bà đánh ghen là dại dột và nông cạn. Tôi cũng từng suy nghĩ rằng nếu chồng mình ngoại tình thì bỏ đi không thèm tiếc. Nhưng rồi, khi phát hiện chồng ngoại tình tôi mới hiểu sự khổ tâm, đau đớn, hoảng loạn của đàn bà trong hoàn cảnh đó. Lúc ấy chẳng nghĩ được sâu xa, chẳng suy tính thiệt hơn chỉ muốn đánh ghen, muốn tát nát mặt ả đàn bà đã cướp chồng mình.
Tôi tìm kiếm một giải pháp để vơi đi nỗi uất nghẹn, hờn ghen trong lòng. Tôi phải đánh để cho ả đàn bà kia biết hậu quả cướp chồng người khác là như thế nào. Đánh để cho thiên hạ thấy tôi không phải là người đàn bà yếu đuối, bạc nhược chỉ biết khóc khi chồng phản bội. Tôi đánh để cho chồng thấy rằng tôi không phải là người đàn bà hiền lành, quanh năm chỉ biết nhẫn nhịn hy sinh.
Tôi tìm đến tận phòng trọ của nhân tình chồng. Biết hai người đang ở trong đó, tôi cùng 2 chị em của mình xông vào. Dẫu biết rằng chồng mình phản bội nhưng cái cảm giác tận mắt chứng kiến họ ở với nhau như vợ chồng khiến tôi nghẹt thở. Tôi tát mặt ả kia, tôi sỉ vả ả bằng tất cả sức lực của người đàn bà bị phản bội. Tôi đánh ả đàn bà lăng loàn, biết chồng của người ta vẫn cởi áo ăn nằm. Chồng tôi ôm lấy người đàn bà kia, che chở cho ả. Ngay lúc này, tôi thấy mọi chuyện thật nực cười.
Rồi tôi về nhà. Tôi đã tưởng mình sẽ hả hê, sung sướng biết bao nhiêu nhưng rồi bẽ bàng nhận ra cảm giác trong lòng mình còn tệ hơn trước. Dù tôi có làm gì, có điên cuồng đánh người ta ra sao nữa thì cũng không làm vơi bớt nỗi đau đang hiện diện trong tôi: Một người bị chồng phản bội. Tôi đã nghĩ, chỉ cần đánh ả kia mọi cảm giác uất nghẹn, khổ sở sẽ vơi đi. Nhưng không, trở về sau cuộc đánh ghen, chính tôi cũng có vết thương sâu hoắm trong lòng. Tôi như con thú bị thương đang liếm láp chính những vết thương của mình.
Kẻ cần đánh đã đánh nhưng mọi chuyện cũng chẳng thay đổi được gì. Chồng tôi chẳng hề biết hối hận, còn trách tôi tàn nhẫn. Tôi nhận ra rằng, đàn ông đã phản bội, lòng dạ đã bạc như vôi thì càng ôm càng thấy lạnh lẽo. Dù tôi có đánh ghen hay thậm chí người đàn bà kia có biến mất khỏi cuộc đời thì đối diện với tôi không còn là người đàn ông mà tôi yêu và trân trọng ngày nào.
Dù anh ta có quay về sau trận đánh ghen thì thứ tôi giành được cũng chỉ là một kẻ bạc lòng mà thôi. Suy nghĩ thấu đáo, tôi viết đơn ly hôn. Khi một thứ đã hỏng thì người ta sẽ vứt bỏ. Khi một người chồng đã cạn tình cạn nghĩa thì cách tốt nhất chỉ có buông tay mà thôi.
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.