Tâm sự của một người chồng: Phụ nữ đừng hy sinh rồi bắt đàn ông phải biết ơn
Làm chồng 10 năm, tôi nhận ra rằng phụ nữ có một tật xấu kinh điển là hay “ăn vạ" chồng. Hễ lúc nào vợ chồng xích mích, hay “cơm không lành canh không ngọt" là vợ tôi lại nói những câu quen thuộc: “Em đã hy sinh cả thanh xuân cho anh. Em đã hy sinh rất nhiều cho gia đình, cho chồng con vậy mà anh nỡ đối xử với em như vậy sao?”.
Tôi biết vợ mình là một người phụ nữ rất tốt. Cô ấy đảm đang, biết lo toan, biết vun vén cho gia đình. Từ khi cưới cô ấy về làm vợ, cha mẹ tôi luôn nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Tôi bước chân ra ngoài là thơm tho từ đầu đến chân, về đến nhà là nhà cửa tinh tươm, cơm nước ngọt lành đã dọn sẵn. Vợ tôi cũng rất chu toàn trong việc nuôi dạy con. Tôi hiểu và biết ơn những gì vợ đã mang đến cho cuộc đời mình.
Với nhiều người đàn ông, có một người vợ đảm đang như thế thì còn gì bằng. Nhưng tôi ước ao, vợ mình đừng quá đảm đang như thế. Bởi đi cùng với hy sinh, vun vén cho gia đình cô ấy luôn muốn mọi người phải mang ơn, cảm kích và sống theo những gì cô ấy vạch ra. Lỡ tôi có làm gì sai một chút, lập tức sẽ bị vợ “ăn vạ” và luôn luôn là những dòng nước mắt kèm theo sự kể lể.
Cô ấy luôn muốn mỗi ngày vợ chồng con cái phải ngồi ăn cơm chung với nhau. Vợ tôi cầu toàn, những bữa ăn được nấu nướng cầu kỳ, nhiều món. Nhưng đàn ông mà, một tháng đôi khi tôi cũng muốn gặp gỡ bạn bè 1 vài lần. Nhưng hễ tôi bỏ cơm ở nhà một bữa là vợ kiên quyết không ăn. Cô ấy cứ nhịn đói đợi chồng. Tôi về cơm canh nguội lạnh, cô ấy khóc và bảo rằng tôi sống vô tâm, ích kỷ. Cô ấy bảo rằng tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình mà không hề biết rằng để có được bữa cơm này cô ấy đã vất vả ra sao. Nhiều lần tôi muốn gào lên với vợ: “Là em muốn như thế chứ anh có bắt em nấu nướng cầu kỳ, cực khổ như vậy đâu”.
Vợ tôi có tính tiết kiệm. Tôi và vợ cùng đi làm, thu nhập không cao nhưng cũng chi tiêu dư dả. Nhưng cô ấy rất hiếm khi sắm sửa cho bản thân mình. Nhiều khi lãnh lương, tôi mua một đôi giày, một chiếc đầm về tặng vợ, việc đầu tiên là cô ấy lật tìm giá tiền. Và tôi nghe đến thuộc lòng những câu như: “Trời ơi, anh mua mắc rồi. Cái áo này giá chỉ bằng một nửa thôi”. Sinh nhật, kỉ niệm mua quà tặng vợ tôi đều nói dối về số tiền mình mua. Nhưng thái độ của vợ khiến tôi dần mất hứng thú mua quà, có khi không mua thì ngay lập tức sẽ bị vợ nói rằng chồng vô tâm.
Nhiều lúc tôi muốn vợ đừng nấu ăn, ra ngoài ăn một bữa thật ngon, dắt con đi chơi nhưng vợ đều không muốn. Lí do rằng ra ngoài ăn tốn tiền mà chắc gì đã ngon bằng cô ấy nấu. Cô ấy cũng hạn chế ra ngoài, đi gặp bạn bè, dành hết thời gian ở nhà. Nhưng hễ tôi muốn ra ngoài đi nhậu, gặp gỡ bạn bè là cô ấy lại lôi cuộc sống của mình ra so sánh: “Em thì đầu bù tóc rối, cả năm không dám đi chơi 1 lần còn anh suốt ngày cứ đi chơi”.
Những người đàn bà hy sinh như vợ tôi trên đời này đâu phải hiếm. Rất nhiều đồng nghiệp, bạn bè tôi cũng có những người vợ hy sinh, đảm đang như vậy. Nhưng phụ nữ à, đừng hy sinh rồi bắt đàn ông chúng tôi phải cảm kích biết ơn. Vì đôi khi sự kể lể, những lời than vãn của phụ nữ khiến đàn ông chúng tôi mệt mỏi rất nhiều. Và hơn hết, chúng tôi cũng luôn muốn vợ hãy sống đơn giản, bớt đảm đang, bớt hy sinh và tận hưởng cuộc sống đi. Đàn ông không phải ai cũng muốn phụ nữ hy sinh đến rộc người như thế cả.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?