Sống chung với nhau bao nhiêu lâu, tôi không ngờ chồng mình lại là một người tàn nhẫn đến vậy với vợ con
Cách đây khoảng 3 tháng, chồng tôi bị tai nạn lao động và mất trên đường đi cấp cứu. Tin dữ khiến tôi ngất lên ngất xuống, không còn thiết sống nữa, chỉ muốn được đi cùng chồng. Nhưng vì con, tôi không thể bỏ chúng lại được.
Lo hậu sự cho chồng xong, tôi phải cố gượng dậy vì biết mình phải làm trụ cột, lo cho hai đứa con thơ dại chứ không được phép chìm đắm mãi trong đau khổ. Hiện tại, tôi đã đi làm trở lại, tinh thần ổn định hơn, dù đêm nào đi ngủ tôi cũng trằn trọc mãi và khóc nhớ chồng.
10 ngày trước,vợ chồng em trai chồng bất ngờ chuyển đồ đạc đến nhà tôi ở. Lúc đầu tôi nghĩ các em thương mẹ con tôi ở một mình, muốn đến sống cùng cho vui.Thậm chí, tôi còn cảm ơn lòng tốt của mọi người nhưng không ngờ....
Đình Tuấn – em trai chồng tôi - nói là nhà này là của ông bà nội. Chồng tôi mất rồi, bố mẹ quyết định cho vợ chồng em ấy ngôi nhà, còn mẹ con tôi muốn ở đâu thì ở, em ấy không quan tâm. Tuấn cho tôi 2 tuần để tìm chỗ khác và chuyển hết đồ đạc ra khỏi đây.
Tôi chết sững, không ngờ gia đình chồng lại "máu lạnh" như vậy, nhưng cũng đủ tỉnh táo, cứng cỏi để nhắc cho Tuấn nhớ rằng nhà này do vợ chồng tôi mua bằng tiền tích cóp của cả hai đứa, bố mẹ chồng không có quyền cho ai. Bất ngờ, Tuấn đưa cho tôi xem bản photocopy sổ đỏ có công chứng đầy đủ, đúng là ngôi nhà tôi đang ở đứng tên bố mẹ chồng.
Thấy tôi đứng ngây người, Tuấn mới nói là lúc mua nhà, chồng tôi không muốn thấy cảnh nàng dâu gây khó dễ cho bố mẹ chồng khi về già; anh ấy cũng dự định vài năm nữa sẽ đón bố mẹ ở quê ra phố sống nên đã để ông bà đứng tên nhà, phòng tôi có ý kiến khác. Giờ trên pháp luật, nhà là tài sản của bố mẹ chồng, nên họ có quyền đuổi tôi đi.
Tôi ngồi phịch xuống sàn, trái tim tan nát trước sự thật tàn nhẫn đó. Lâu nay chồng tôi cứ viện cớ thủ tục có vài trục trặc nên chưa làm được sổ đỏ, bảo tôi yên tâm vì nhà đất là của mình thì thủ tục sớm muộn gì cũng xong. Ai ngờ sổ đỏ anh đã làm từ lâu và đẩy tôi ra ngoài.
Ngoài việc bị lừa chiếm đoạt tài sản, điều khiến tôi đau đớn hơn là ngay từ những ngày mặn nồng, chồng đã đề phòng, tính toán với tôi. Bây giờ, sự thương xót của tôi đối với chồng đã trở thành oán hận. Mẹ con tôi phải làm sao đây?
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.
Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì có một đứa trẻ chạy va vào người, vừa nhìn gương...
Sau khi ly hôn vợ tôi có quen thêm vài người nữa nhưng vẫn chưa thấy hợp. Tôi cũng biết tin tức của vợ cũ, cô ấy chủ động cắt đứt hết liên lạc với tôi.
Đang ở nhà nghỉ với nhân tình thì vợ gọi điện, tôi liền rón rén ra ngoài thì thấy vật...
Tôi chột dạ, rón rén ra mở cửa thì ngỡ ngàng thấy chiếc ví vợ đặt bên ngoài. Đúng lúc ấy, một tin nhắn khác lại tới: "Đừng nói gì cả, em xem như mình chưa biết gì, chúc anh vui vẻ".
Nhìn thấy lọ thuốc lạ lùng trong túi áo của chồng, sự thật đằng sau càng khiến tôi khóc nức...
Chồng em giật mình đánh rơi cả cặp táp, ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì. Anh ấy còn hỏi ngược lại em: