Sợ các con trở thành 'gà công nghiệp', vợ chồng tôi muốn về quê sống
Hằng ngày đi làm về nhìn thấy các con dán mắt vào điện thoại mà tôi nóng cả ruột gan. Tôi bảo con dừng xem và mở sách ra học. Các con cãi lại là học xong hết cả rồi, không xem điện thoại biết làm gì?
Bất ngờ đứa con nhỏ nói ở thành phố chán, con muốn được về quê chơi nô đùa cùng mấy anh chị con bác cả. Ở đó con được đi câu cá, ra đồng thả diều và thoải mái chơi các trò chơi. Còn ở thành phố con bị nhốt trong 4 bức tường, ra khỏi cửa là phải có người lớn đi cùng. Nhiều lúc con muốn đi chơi công viên hay qua nhà bạn học chơi, bố mẹ bận rộn chẳng thể đưa đi nên con lại phải từ bỏ.
Nhìn các con có cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng lại không được hòa mình với thiên nhiên như bố mẹ của chúng ngày nhỏ mà tôi thấy thương. Đôi lúc, tôi cảm thấy con mình cứ như "gà công nghiệp". Sáng đi học, tối về nhà, lâu lâu mới được bố mẹ đưa đi chơi. Con ít va chạm với mọi người khiến con trở nên nhút nhát, khép mình và thiếu kỹ năng sống.
Lo sợ tương lai của con sẽ chịu thiệt thòi, tôi bàn với chồng cách giúp con khắc phục những điểm còn thiếu. Chồng tôi nói cũng rất mệt mỏi với công việc và muốn được về quê sống. Với số tiền tiết kiệm và bán nhà thành phố, chúng tôi có thể sống đến hết đời. Cuộc sống chậm sẽ giúp mọi người trong gia đình khỏe mạnh và hạnh phúc hơn.
Ở quê chúng tôi đã có nhà, muốn về lúc nào cũng được, thế nên tôi rất hưởng ứng với suy nghĩ của chồng.
Thế nhưng, khi chị hàng xóm biết được chuyện gia đình tôi sẽ chuyển về quê sống thì qua ngăn cản. Chị Tâm bảo tôi bỏ ngay suy nghĩ trẻ con đó đi, người ở quê đang tìm cách ra phố sống, còn tôi thì lại muốn về quê.
Chị nói thỉnh thoảng về thăm quê thì thấy thích nhưng sống lâu mới thấy buồn chán. Ở đó thiếu thốn đủ thứ, có tiền chưa chắc đã mua được những thứ mình cần. Về quê, thu nhập thấp khiến cuộc sống gia đình căng thẳng, không còn là màu hồng.
Ở phố, con có nhiều cơ hội học tập tốt. Còn về quê, cuộc sống thoải mái, áp lực ít, ý chí phấn đấu của các con sẽ bị giảm bớt, tương lai sẽ mờ mịt hơn.
Những lời khuyên của chị hàng xóm cũng có lý làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Theo mọi người, chúng tôi nên chọn phương án nào đây?
Cứ àng đêm, cô hàng xóm gõ cửa dồn dập đòi vào nhà tôi làm chuyện không ngờ
Dáng vẻ của Vân khiến tôi thấy ngại ngùng. Tôi đành đưa cô ấy về phòng. Nhưng vừa đi vài bước thì tôi đã cảm thấy tay Vân chạm vào eo, cố ý ôm chặt lấy người tôi. Thậm chí khi tôi quay người đi, Vân còn khư khư giữ lấy tay tôi.
Nhìn con gái bị chồng và mẹ chồng xúc phạm trong lễ cưới, người mẹ nghèo lao tới kéo tay...
Đám cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ, ai cũng mừng cho Linh khi có tấm chồng tốt. Mẹ Linh thì khóc hết nước mắt, bởi thế nên dù khách khứa đã về gần hết thì bà vẫn nán lại ở với con gái thêm chút nữa.
Chồng bỏ vợ tài sắc lấy cô gái quá đỗi bình thường, 2 năm sau vợ lặng người khi biết...
Tôi nhớ ngày đó chồng đã rất nghiêm túc ngồi trước mặt tôi, nói rằng anh đã yêu người khác, không muốn ở bên tôi nữa. Trong lòng tôi lúc ấy đầy căm hận và oán trách.
Con trai ngoại tình nhưng mẹ lại bảo: 'Con đón nhân tình về mẹ chăm' ngờ đâu là màn kịch...
Lúc nghe mẹ chồng nói câu đó Hoa uất ức lắm, cô tự nghĩ cuối cùng thì mẹ nào cũng sẽ bênh con của mình mà thôi. Không ngờ khi Phú vừa đi thì mẹ chồng đỡ hoa dậy rồi nói: