Sau chuyến du lịch, tôi thất vọng về chồng sắp cưới đến mức muốn chia tay
Yêu nhau hơn 1 năm, tôi biết tính Diễn rất sòng phẳng, chi li. Lúc còn tìm hiểu nhau, mỗi bữa ăn, cà phê hay xem phim, Diễn đều chia đôi tiền thẳng thừng, ngay cả tiền lẻ cũng phải nhận lại. Nhưng cách anh ấy nói lại rất hợp lòng người, dễ dàng tạo thiện cảm; bản thân tôi cũng cho rằng tiền bạc phân minh là điều tốt nên không để ý đến. Khi yêu nhau, Diễn bớt tính toán những phần tiền lẻ đó hơn nhưng nếu anh mời tôi 3 lần thì tôi phải mời lại 2 lần; anh tặng tôi món quà nào cũng giữ mác giá tiền để tôi biết ý mà tặng lại cho hợp lí.
Đến nhà tôi chơi, Diễn mua trái cây, thịt cá gì cũng ghi chép lại rồi chia đôi với tôi. Anh còn nói anh chịu một nửa tiền là quá nhiều rồi vì gia đình tôi đông, còn anh chỉ ăn một mình. Tôi làm ra tiền nên cũng không chấp nhặt những điều đó, chỉ cần Diễn yêu thương, trân trọng tôi là đủ. Mà ngoài bản tính "xót tiền" ra, bạn trai tôi rất tốt. Anh quan tâm, sẵn sàng đưa đón tôi đi làm bất kể nắng mưa, giặt giày cho tôi...
Diễn đã cầu hôn tôi và chúng tôi dự định sẽ tổ chức lễ cưới vào đầu năm sau. Tôi vẫn gọi anh là chồng chưa cưới, vẫn đeo chiếc nhẫn vàng do Diễn cầu hôn. Chúng tôi cũng thường xuyên về nhà nhau chơi và nhận được sự đồng ý từ gia đình 2 bên.
Tuần trước, gia đình tôi đi du lịch, tôi có rủ Diễn đi cùng cho vui. Anh ấy biết cách khuấy động không khí, hơn nữa, lần đi chơi này sẽ giúp anh ấy hiểu hơn về gia đình vợ tương lai. Nhưng chỉ qua 3 ngày, tôi bắt đầu thất vọng về cách ứng xử của chồng chưa cưới.
Tiền vé xe, tiền ăn uống, tiền cà phê, khách sạn, anh ấy đều chủ động chia đều trên đầu người, tính cả bố mẹ tôi. Nhà tôi đi 6 người, có 4 người lớn và 2 trẻ em, cộng thêm Diễn nữa là 7. Diễn chia theo kiểu người lớn là 100%, trẻ em là 70%, sòng phẳng, không cả nể bất cứ ai. Vốn dĩ tôi và anh trai định chi trọn gói cho chuyến du lịch này vì bố mẹ tôi đã lớn tuổi, làm gì có tiền. Nhưng Diễn vẫn chia rồi tính tiền phần mình, đưa trả cho anh tôi.
Khi đến nơi, vì thời tiết quá lạnh nên bố tôi bị cảm. Ông nhờ Diễn mua hộ ít thuốc. Về nhà, anh đòi thẳng 50 nghìn tiền thuốc khiến bố tôi bất ngờ. Tôi trách, anh còn nói chuyện nào ra chuyện đó, ông nhờ anh mua thì phải trả tiền, còn anh đã mua thêm lọ thuốc bổ phế biếu ông rồi. Tôi cạn lời, chẳng biết phải nói gì với Diễn nữa.
Sau chuyến du lịch, bố mẹ và anh trai khuyên tôi nên cân nhắc chuyện đám cưới. Họ sợ tôi lấy phải gã đàn ông "đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành" thì sẽ khổ cả đời. Tôi cũng chán nản và muốn chia tay. Nhưng tuổi tôi đã lớn, hơn 30 rồi, tôi sợ mình khó có thể tìm được một mối tình khác. Tôi nên làm gì bây giờ?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.