Sắp được giải thoát khỏi người chồng cờ bạc mà sao tôi chẳng thấy thoải mái
Tôi 35 tuổi, kết hôn được 6 năm rồi, có hai con đủ "nếp tẻ". Chồng hơn tôi 5 tuổi, anh tốt tính, thương yêu vợ con. Tôi là trưởng phòng của một công ty, thu nhập ổn định, khá so với mặt bằng chung trong xã hội. Chồng làm kỹ sư, lương kém tôi nhưng không phải thấp. Người ngoài nhìn vào ai cũng cho rằng gia đình tôi hạnh phúc, không phải lo nghĩ gì, thế nhưng cưới nhau lâu thế rồi mà chúng tôi chẳng tiết kiệm được đồng nào, thậm chí còn nợ 200 triệu đồng. Lý do là chồng tôi nghiện bài bạc.
Tôi đã trả nợ cho anh không biết bao nhiêu lần, cứ hy vọng anh sẽ vì gia đình mà nghĩ lại, nhưng anh lừa tôi hết lần này tới lần khác. Chẳng thể chịu nổi nên vừa rồi tôi đã làm đơn ly hôn, chồng nói thương tôi, không muốn tôi khổ nhưng anh bỏ mãi rồi mà chưa bỏ được bài bạc. Vì thế anh đồng ý ký đơn ly hôn, giải thoát cho tôi. Sắp được giải thoát rồi mà sao tôi chẳng thấy thoải mái, chỉ thấy mình như sắp mất đi một cái gì đó thiêng liêng, tốt đẹp lắm. Phải chăng tôi vẫn còn yêu anh nhiều, hay chỉ là tôi nghĩ đến hai con mà có suy nghĩ như thế?
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.