Sáng hôm ấy chồng muốn hôn tạm biệt nhưng tôi lại cáu kỉnh đẩy anh ra, để rồi sau đó phải ôm nỗi ân hận tột cùng
Cả 2 năm nay chồng tôi ở nhà làm người đàn ông nội trợ, để tôi xông pha ra ngoài kiếm tiền. Ban đầu tôi thầm cảm kích anh chấp nhận lùi về phía sau, hy sinh sự nghiệp của bản thân để vợ rộng đường phấn đấu. Anh bảo vì tôi có tham vọng tiến thân nên anh đành phải là người nhún nhường. Nếu không gia đình sẽ chẳng ai chăm sóc, hai đứa con không người quan tâm, lúc ấy mất nhiều hơn được.
Thế nhưng dần dần tình cảm vợ chồng của chúng tôi lại trở nên nhạt nhẽo và xa cách. Phần vì công việc của tôi quá bận rộn, thường xuyên đi sớm về khuya. Phần vì tôi cảm thấy coi thường chồng bởi tôi gặp gỡ nhiều người đàn ông tài giỏi, thành đạt bên ngoài. Thậm chí lắm lúc tôi còn có những hành động và lời nói khiến chồng phải chạnh lòng.
Cứ thế cho đến buổi sáng hôm ấy, khi tôi đang vội đến công ty tham gia cuộc họp quan trọng thì chồng níu tôi lại muốn hôn vợ một cái tạm biệt. Tôi tức giận đẩy anh ra, cáu kỉnh quát: “Anh không thấy em đang vội lắm à mà còn hôn với chẳng ôm? Có phải ai cũng ở nhà rảnh rỗi như anh đâu!”.
Mỗi lần nhìn anh nằm đó im lìm mà trong lòng tôi chỉ còn lại nỗi ân hận tột cùng. (Ảnh minh họa)
Sau đó tôi xách túi lao ra khỏi nhà mà không buồn quan tâm đến vẻ mặt và cảm xúc của chồng. Rồi tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng. Bà gọi nhỡ gần chục cuộc nhưng đến gần trưa, khi kết thúc cuộc họp thì tôi mới gọi lại cho bà. Để rồi phải bàng hoàng nghe bà khóc lóc bảo rằng chồng tôi bị tai nạn, hiện tại đang hôn mê không biết sống chết.
Từ hôm đó đến nay đã là 2 tháng trôi qua, chồng tôi vẫn chưa tỉnh lại. Không biết anh còn phải sống thực vật thế này đến bao giờ? Mỗi lần nhìn anh nằm đó im lìm mà trong lòng tôi chỉ còn lại nỗi ân hận tột cùng. Anh thầm lặng hy sinh vì vợ con chẳng chút toan tính nhưng tôi lại cư xử với chồng quá tệ bạc. Liệu có phải vì buồn phiền câu nói của tôi mà anh đi đường mất tập trung để dẫn đến tai nạn?
Cứ cho tai nạn ấy chỉ là một chuyện không may, chẳng liên quan gì đến cách cư xử tồi tệ của tôi thời điểm đó. Thì giá kể lúc ấy tôi đáp lại nụ hôn tạm biệt của anh, bây giờ tôi đã không phải dằn vặt, giày vò bản thân đến mức này. Nếu anh không thể tỉnh lại được nữa, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng thể sống thanh thản!
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.