Ra mắt gia đình bạn trai, tôi hốt hoảng bởi cách sống khác biệt của họ
Tôi được mọi người nhận xét là một cô gái năng động, trẻ trung. Tôi chuộng cuộc sống tự do, thích làm gì thì làm, tự do đi du lịch, tự do tiêu tiền của mình. Vậy nên hơn 30 tuổi, dù đã có bạn trai hơn 3 năm nhưng tôi vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện cưới hỏi. Thậm chí, tôi còn chưa bao giờ ra mắt gia đình anh.
Oái oăm làm sao, gần 3 tháng trước, tôi phát hiện mình có thai. Đây là điều nằm ngoài sự chuẩn bị tinh thần nên tôi rất bất ngờ. Tôi báo tin cho Dương, bạn trai mình, biết. Anh ấy mừng rỡ đến đưa tôi đi khám thai rồi thúc giục chuyện ra mắt gia đình 2 bên để bàn bạc chuyện cưới xin.
Tuy nhiên, tôi vẫn dùng dằng mãi. Đến tận tuần trước, tôi mới ra mắt gia đình bạn trai. Theo lời Dương kể, gia đình anh sống rất gần gũi với động vật. Tôi nghe thì nghe thế thôi chứ chưa nghĩ đến những điều quá khác biệt của gia đình anh.
Nhà Dương nằm trong một hẻm nhỏ, ô tô vào không được nên tôi phải đỗ xe ở ngoài đường lớn, đi bộ vào. Đi hơn 10 phút mới tới nhà anh, nằm ở cuối hẻm. Nhà không rộng mà lại nuôi rất nhiều chó, mèo, chim chóc, hồ cá. Nhất là mấy con chó rất to, lông xù, nhìn hung dữ. Thấy tôi, chúng sủa ầm ĩ, có con còn lao vào cắn lấy góc váy làm tôi hoảng hốt. Nếu không có Dương ở đó, tôi không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Vì nuôi quá nhiều con vật nên trong nhà cũng đầy lông của chúng. Bố mẹ anh vẫn bình thản cười đùa, hỏi han, mời tôi ngồi chơi nhưng khi thấy ghế ngồi toàn lông mèo thì tôi ngại ngùng thật sự. Đến bữa cơm, mấy con mèo cứ đi qua đi lại, dưới nền nhà thì 3 chú chó nằm dài chực ăn. Trong nhà lúc nào cũng thoang thoảng mùi chua vì phân động vật lẫn mùi tanh của hồ cá trước nhà. Đang bầu bì, mùi chua, tanh ấy cứ xộc vào mũi làm tôi nôn thốc nôn tháo. Chịu không nổi, tôi đành hối thúc Dương đưa mình về gấp.
Thái độ của anh không vui ra mặt vì cho rằng tôi khinh thường nhà anh nghèo. Mà sự thật đâu phải vậy, tôi chỉ không chịu nổi không gian sống chật chội mà lại có quá nhiều thú cưng thôi. Tôi bàn với Dương sau khi cưới sẽ chuyển đến căn hộ của tôi ở thì anh lại không đồng ý với lý do "lấy chồng phải theo chồng". Tôi bất lực, chẳng muốn cưới hỏi nữa.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.