Quyết tâm kết hôn, ai cũng ngăn cản vì sợ tôi lấy chồng nghèo sẽ khổ
Hồi yêu nhau, tôi đã nhận thấy ở Trí có những điểm đáng quý. Anh ấy luôn không ngừng nỗ lực, phấn đấu vươn lên khỏi hoàn cảnh khó khăn. Là con cả trong một gia đình đông con, thuần nông nghèo khổ, Trí chưa bao giờ chê bai xuất thân của mình. Lúc nào anh cũng ngẩng cao đầu hãnh diện vì mình là con nhà nông.
Thời gian học đại học, Trí tự học ngoại ngữ thông qua việc làm thêm ở các trung tâm ngoại ngữ và công việc chạy bàn nhà hàng. Nghỉ hè, anh ở lại thành phố chạy xe ôm hoặc đi giao hàng kiếm thêm tiền cho năm học tới. 4 năm trời, Trí luôn đạt học bổng sinh viên ưu tú. Vì những lẽ đó mà tôi yêu và quyết tâm trở thành vợ anh.
Mọi người cho rằng tôi dại khờ bởi tôi là con gái thành phố, xinh xắn, có gia thế ổn định mà lại lấy chồng nghèo. Họ khuyên tôi tìm mối khác phù hợp hơn và để tôi đổi ý, họ phân tích hàng loạt lý do nên chia tay. Dù vậy, tôi vẫn quyết tâm làm vợ Trí.
Ngày cưới của chúng tôi, khách mời chủ yếu là họ hàng và bạn bè thân thiết. Tuy ít mà ấm áp tình nghĩa. Sợ con gái khổ, bố mẹ cho vợ chồng tôi 100 triệu (trong thời điểm cách đây 10 năm) nhưng tôi không nhận. Chúng tôi ở nhà thuê, đi xe máy cà tàng nhưng lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ.
Sau một thời gian, bố mẹ cũng dần thay đổi cách nhìn về con rể. Ông bà bắt đầu khen ngợi Trí hiền lành, có chí tiến thủ và nỗ lực không ngừng.
Ngoài làm ở công ty, tối về, Trí mở tiệm sửa điện thoại di động, laptop cho sinh viên, dân lao động nghèo. 2 năm sau, khi đã có nhiều kinh nghiệm và tích lũy được một số vốn, chúng tôi quyết định mở tiệm lớn hơn. Bây giờ, chồng tôi nghỉ việc ở công ty mà chuyên tâm đầu tư cho cửa hàng. Không chỉ sửa chữa, chúng tôi còn nhập điện thoại, laptop, những vật dụng cần thiết bên điện tử về kinh doanh.
Vì tính tình thật thà lại nhiệt tình, chồng tôi nhận được nhiều lời khen từ khách hàng. Cửa hàng làm ăn khấm khá hơn, đầu năm nay, chồng tôi mở thêm chi nhánh thứ 2; tiền bạc cũng rủng rỉnh hơn. Ông xã tôi còn tham gia mấy nhóm thiện nguyện, hỗ trợ học phí cho học sinh nghèo vượt khó. Anh ấy nói đó là cách để anh trả món nợ ân tình với cuộc đời cũng như tiếp thêm chút niềm tin, động lực cho các em cố gắng. Lấy chồng nghèo, sau 10 năm, tôi có một cuộc sống sung túc, đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Thế mới nói, lấy chồng nghèo tiền bạc không sợ; chỉ sợ lấy phải chồng nghèo ý chí, nghị lực mà thôi.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.