Phát hiện chồng nhắn tin cho người yêu cũ
Tôi lặng người khi phát hiện chồng nhắn tin hỏi thăm người yêu cũ. Trong Zalo của chồng chỉ có một tin nhắn: “Tình hình của em ổn không?”, chị ấy không trả lời mà gọi điện lại, cuộc gọi kéo dài gần 1 tiếng.
Trước khi cưới nhau, vợ chồng tôi từng gây gổ vì chuyện này. Khi ấy, tôi biết chồng và người yêu cũ thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau qua những cuộc gọi, tin nhắn lúc nửa đêm, do 2 người ở xa nên họ không gặp nhau.
Lần đó, tôi đã gọi điện trực tiếp để nói chuyện và chị ấy hứa sẽ không bao giờ liên lạc với chồng tôi nữa. Chồng cũng khẳng định, người cũ chủ động gọi điện tâm sự còn anh giờ chỉ coi nhau là bạn. Mọi chuyện ổn thỏa cho đến tận hôm nay, khi tôi sinh con được 4 tháng.
Tôi ăn không ngon ngủ không yên, vừa muốn hỏi thẳng chồng vừa muốn tìm hiểu thêm. Sau nhiều đắn đo, tôi quyết định dò tìm thêm thông tin ở Facebook của chồng, điều bản thân tôi không muốn làm, nhưng ở Zalo và điện thoại chỉ có chừng đó, không thể tìm hiểu gì thêm.
Tôi thấy chồng và người cũ vẫn kết bạn nhưng không tương tác qua lại, phần tin nhắn cũng trống không. Qua Facebook, tôi mới biết người yêu cũ của chồng bị ung thư, mỗi lần vào viện xạ trị chị ấy đều cập nhật trên trang cá nhân.
Tôi còn phát hiện ra từ ngày biết người cũ bị bệnh, hàng tháng chồng vẫn đều đặn nhắn tin cho em gái và bạn thân của người yêu cũ để hỏi han tình hình. Chồng tôi nói rất lo và thương chị ấy nhưng không thể làm gì vì sợ vợ ghen và cũng không liên lạc được nên rất lo lắng.
Đọc những dòng tin nhắn đó, tim tôi thắt lại. Dù biết người cũ của chồng không có lỗi vì chồng tôi chủ động, nhưng cảm giác chồng quan tâm lo lắng cho người phụ nữ khác vẫn làm tôi xáo trộn cõi lòng.
Nếu tôi làm ầm ĩ, đề nghị chồng không được liên lạc với người cũ nữa, chắc hẳn anh sẽ trách vợ ích kỷ, nhẫn tâm ghen tuông với người bệnh nặng. Nhưng giả vờ làm ngơ để chồng âm thầm quan tâm hỏi han người cũ như thế thì tôi thấy rất khó chịu.
Sau khi đã nắm được sự việc, tôi quyết định hỏi thẳng chồng: “Dạo này anh vẫn liên lạc với chị N. à”. Chồng có vẻ lúng túng: “Nghe tin cô ấy bị bệnh nặng, anh hỏi thăm thôi. Em không ghen chứ?”.
Tôi thủng thẳng: “Nói không ghen cũng không đúng, nhưng em nghĩ giờ anh là người đã có gia đình, chị N. cũng có chồng con, muốn thăm hỏi nên danh chính ngôn thuận. Nếu anh muốn, em sẽ cùng anh đi thăm chị ấy như đến thăm một người bạn bệnh nặng. Như vậy chồng chị N. cũng thoải mái, không nghĩ vợ thiếu đoan chính. Anh thấy làm thế được không, hay vẫn muốn giấu em để lén liên lạc với chị ấy?”.
Nghe tôi nói thế, chồng vội giải thích rằng anh không làm điều gì khuất tất mà phải giấu, nếu tôi có ý hay như thế thì anh sẽ sắp xếp để chúng tôi cùng đi thăm và không nhắn tin riêng nữa. Tôi thấy mọi việc cũng rõ ràng và dễ chịu hẳn. Nếu tôi không giữ bình tĩnh tìm hiểu trước mà cư xử nóng giận thì chắc chắn tình cảm vợ chồng sẽ sứt mẻ.
Tôi nghĩ, khi đã là vợ chồng, mọi mối quan hệ đều cần minh bạch để thể hiện sự chuyên tâm vun vén gia đình. Nên tránh làm tổn thương bạn đời dù chỉ bằng một tin nhắn với người yêu cũ vì bất kì lý do gì.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.