Ở cữ chăm con nhỏ, vô tình nhìn hộp cơm chồng mang đi làm mỗi ngày, tôi cay đắng phát hiện mình bị cắm sừng
Tôi và Quốc kết hôn đã 3 năm, có một con nhỏ chưa tròn 3 tuổi. Có thể nói Quốc có ngoại hình ưa nhìn, tôi thì trông bình thường hơn so với chồng. Dù nhiều người nói tôi nên tìm cách giữ chồng nhưng tôi rất tin tưởng anh. Chúng tôi quen biết nhau từ thời đại học, tôi rất tin tưởng vào nhân cách của chồng.
Khoảng một năm gần đây, tôi thường nấu cơm để Quốc mang đi làm. Hồi trước thì không có chuyện này vì lúc đó tôi cũng đi làm, không có nhiều thời gian. Nhưng giờ tôi ở nhà chăm con, nhiều khi thấy mình chẳng kiếm được tiền, muốn cho chồng một bữa cơm trưa ngon miệng mỗi ngày. Chồng tôi khá hứng thú với việc này, anh luôn tỏ ra biết ơn tôi.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu không có một ngày tôi thấy chồng cầm về một cái hộp cơm lạ. Tôi là người làm cơm bỏ vào hộp cho anh mỗi ngày, đương nhiên nhớ đâu là đồ vật trong nhà mình. Khi thấy tôi phát hiện, chồng tôi sững người một vài giây rồi tỏ ra bình thường. Anh nói ngồi ăn cơm cùng đồng nghiệp, do mải nói chuyện nên bỏ lầm vào. Sau đó tôi cũng không có nghi ngờ gì.
Đến một ngày, sau khi chồng đi làm, tôi nhận được đồ ăn từ bố mẹ chồng gửi vào. Tôi muốn làm một nồi canh gà ngon miệng. Khi làm xong thì chưa đến giờ nghỉ trưa của chồng, tôi quyết định mang đến công ty cho anh. Nghĩ vậy, chưa tới giờ trưa thì tôi đã bế con đi taxi, ghé qua công ty chồng. Tôi cũng không thấy phiền, vì sau đó tôi sẽ đưa con sang nhà ông bà ngoại ở lại chơi đến chiều.
Trước công ty của chồng tôi có một quán cà phê nhỏ, ban đầu tôi cũng không để ý. Nhưng khi nhìn vào trong, tôi thấy bóng lưng quen thuộc của chồng. Tôi thấy chồng ngồi cạnh bên một người phụ nữ, cả hai đang giở đồ ăn ra chuẩn bị ăn trưa. Khi tôi đến gần, tôi nghe tiếng chồng nói:
“Hôm nay vợ anh nấu món thịt kho em thích nè, anh biết em thích nên nói cô ấy nấu. Thế hôm nay em nấu gì cho anh ăn đây?”.
Họ vừa ăn cơm vừa nắm tay nhau tình tứ. Tôi điệu con đứng bất động, trên tay cầm hộp canh vẫn còn nóng. Tôi nhìn xung quanh vẫn có nhiều người mặc quần áo chỉnh tề như chồng mình, hẳn là đồng nghiệp của anh xuống đây nghỉ trưa cũng có. Tôi không thể manh động bước đến vạch trần anh, dù người tôi đã rung lên vì tức giận.
Sau đó tôi và con đi taxi về nhà, không ghé qua nhà bố mẹ tôi, tôi sợ họ nhận ra tôi đã có vấn đề. Mấy ngày nay tôi không nấu ăn cho chồng nữa, trong lòng vô cùng khó chịu. Tôi không biết phải làm sao với người chồng ngoại tình này. Con còn quá nhỏ, chẳng lẽ lại ly hôn sao?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.