Nửa đêm, chị gái tay xách nách mang, hai mắt sưng húp lếch thếch về nhà vì bị chồng đuổi, hỏi ra nguyên nhân cả nhà tôi đều lắc đầu ngao ngán
Nhà tôi chỉ có hai chị em. Chị tôi được nhận xét là hiền lành, ăn nói lễ phép. Bên nhà chồng cũng thương chị ấy lắm nên cho chị ấy ra ở riêng, còn cho tiền xây nhà. Tuần nào vợ chồng chị cũng về nhà chơi. Anh rể chiều chị tôi có tiếng trong nhà.
Ngày giỗ cụ, anh còn bị vợ sai rửa bát, phụ nhặt rau mà chẳng dám kêu ca gì. Đang uống bia, chị nói nhẹ nhàng vài câu là anh rể bỏ ngay ly bia đứng dậy đi về. Bố mẹ tôi hãnh diện về chị tôi lắm. Họ nói chị tôi cao tay mới nắm được anh rể, khỏi sợ bị anh rể cắm sừng. Chỉ có tôi là không nghĩ vậy.
Quả nhiên không sai. Mới đêm qua đây thôi, chị tôi tay xách nách mang, hai mắt sưng húp vì khóc nhiều, lếch thếch về nhà. Vừa thấy mẹ, chị ấy vứt cả đồ đạc, bật khóc bảo bị chồng đuổi. Mẹ tôi xót con gái, chưa rõ đầu đuôi ngọn ngành thế nào đã gọi điện mắng con rể một trận xối xả. Đáp lại, anh rể nói gọn một câu: "Con sẽ gửi đơn ly hôn đến nhà cho vợ con ký là xong chuyện". Mẹ tôi tức nổ đom đóm mắt.
Khi chị bình tĩnh hơn, bố tôi mới gọi điện hỏi con rể vì sao đuổi vợ đi? Lúc này anh rể mới kể, thì ra nguyên nhân là do anh mời bạn bè thân thiết về nhà nhậu. Từ hồi cưới đến giờ, đây là lần đầu tiên anh mời bạn về. Thế nhưng chị tôi lại tỏ vẻ bà chủ, đanh nọc, sai khiến anh. Đến 8 giờ, chị còn chống nạnh đuổi thẳng bạn chồng ra khỏi nhà để chị ấy ngủ. Khỏi phải nói, anh rể tôi bị mất mặt, giận đến tím mặt mày.
Chị tôi khóc lóc ỉ ôi, bảo mẹ tôi đứng ra làm chủ cho chị, khuyên anh đừng bỏ chị. (Ảnh minh họa)
Bạn anh về rồi, anh có nói vài câu với vợ. Không ngờ chị tôi lao vào, dùng chổi đánh tới tấp anh. Không kiềm chế nổi nữa, anh đem đồ đạc chị vứt ra ngoài sân, tuyên bố ly hôn rồi đóng sầm cửa đi ngủ. Chị tôi tưởng anh nói đùa nên vẫn lao vào đập cửa phòng mắng chửi. Anh rể liền vứt ra tờ đơn ly hôn rồi đóng cửa lại. Lúc này chị tôi mới biết anh không đùa.
Chị tôi khóc lóc ỉ ôi, bảo mẹ tôi đứng ra làm chủ cho chị, khuyên anh đừng bỏ chị. Tôi nghe mà chướng tai. Chị tôi cũng khó hiểu thật đấy. Lúc đàn ông yêu chiều thì cứ lên mặt, đến khi bị bỏ rơi lại khóc lóc đòi sống đòi chết.
Bố mẹ tôi gọi điện bảo anh rể đến nhà nói chuyện. Anh từ chối và bảo sẽ gửi đơn sang chứ không muốn gặp vợ nữa. Giờ gia đình tôi rối như canh hẹ. Bố mẹ tôi đang sầu đời, chẳng biết phải làm sao để giúp con gái. Còn chị khóc như thể nhà có đám tang.
Đi làm về, nhìn cảnh ấy, tôi điên cả đầu, giờ có nên gọi anh rể đi nhậu rồi khuyên anh vài câu không nhỉ? Hay thôi kệ luôn, cho họ muốn ra sao thì ra? Chứ tôi là mà anh rể, chắc tôi cũng chả chịu nổi chị mình.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.