Nhìn chồng dùng đôi bàn tay chai sạn tắm cho con, tôi ứa nước mắt và thấy tiền tỉ cũng không thể mua được!
Xin chào tác giả bài viết "Tôi nghĩ lương dưới 20 triệu mà vẫn cứ lấy vợ sinh con thì chỉ khổ vợ con mà thôi!". Đọc bài của chị, tôi thấy quan điểm của chị có lẽ cũng là quan điểm chung của rất nhiều người thực dụng hiện nay. Nhưng tôi nghĩ, hạnh phúc hay không, giàu có hay không, không chỉ nằm ở đồng tiền mà còn nằm ở nhiều điều khác. Đồng tiền đúng là quan trọng thật nhưng rõ ràng, tiền không mua được tất cả.
Như vợ chồng tôi đây, mức lương cả hai cộng lại chưa tới 15 triệu. Tháng nào tôi phải nghỉ làm vài ngày thì tiền lương thậm chí chỉ hơn 10 triệu mà thôi. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng tôi sống không hạnh phúc. Ngược lại, chúng tôi sống rất giàu có và hạnh phúc. Chúng tôi hạnh phúc đến mức khiến nhiều người phải ngưỡng mộ.
Chúng tôi yêu nhau 4 năm mới tổ chức đám cưới. Vì gia đình hai bên đều nghèo nên đám cưới cũng diễn ra nhanh gọn, không rình rang, không hoành tráng. Bù lại, chồng tôi ngọt ngào, quan tâm tôi từng chút một. Anh cầm hộp sữa cho tôi uống khi tôi đang trang điểm. Anh nâng váy khi tôi đi chúc rượu mọi người. Anh tỉ mỉ gỡ từng sợi kim tuyến dính trên đầu tôi xuống, tẩn mẩn, nhẹ nhàng đến mức quan khách phải khen ngợi.
Chúng tôi yêu nhau 4 năm mới tổ chức đám cưới. (Ảnh minh họa)
Sau đám cưới được một tuần, chúng tôi phải lên thành phố để làm việc. Như tôi đã nói, lương công nhân nên cả hai cộng lại vẫn chưa được 15 triệu. Tôi lại có thai, thường xuyên nghỉ làm nên lương càng thấp hơn. Nhưng chúng tôi vẫn giàu có đấy thôi. Chúng tôi giàu tình nghĩa, giàu niềm tin, giàu hạnh phúc.
Đúng là không có tiền nhiều thì cũng có nhiều thiệt thòi thật. Như tôi không được mua nhiều váy bầu đẹp, thậm chí phải đi xin váy bầu cũ để mặc. Tôi cũng không được đi khám ở bệnh viện tốt nhất, không sinh ở bệnh viện tốt nhất với dịch vụ chăm sóc đầy đủ. Nhưng như thế thì cũng có sao đâu. Người ta chăm sóc sao bằng chồng mình chăm sóc.
Những ngày tôi ở viện, tôi chẳng khác gì công chúa, được chồng cưng chiều, chăm sóc tận răng. Anh lau mặt, lau người cho tôi. Anh dìu tôi tập đi. Anh khóc khi thấy tôi đau đớn, khổ sở. Đêm, anh ôm con cả đêm để tôi được ngủ ngon. Nhìn chồng ngồi gật gù trên giường, tôi lại cảm thấy mình quá đỗi hạnh phúc.
Nhưng với tôi, tôi là người phụ nữ may mắn và giàu có nhất thế gian rồi, dù mức lương của chồng tôi chỉ ở 9 triệu một tháng mà thôi. (Ảnh minh họa)
Con tôi cũng chẳng có điều kiện để có một cuộc sống đầy đủ nhất. Và chắc chắn rằng, con cũng không thể học ở trường học tốt nhất với mức giá mấy triệu một tháng. Nhưng bù lại, con sẽ có một gia đình thật hạnh phúc, sẽ có một người cha tuyệt vời. Người cha ấy sẵn sàng thức thâu đêm mỗi khi con sốt. Người cha ấy sẵn sàng tắm rửa cho con một cách nhẹ nhàng nhất bằng đôi tay đã chai sạn. Người cha ấy sẵn sàng làm việc suốt đêm chỉ để kiếm tiền mua cho con một lon sữa mới, vài bộ quần áo mới. Và tình cảm người cha ấy dành cho con, tiền tỷ cũng không thể mua được.
Tôi không cố tình phản bác chuyện lấy chồng giàu. Nhưng rõ ràng, lấy chồng nghèo chưa chắc là đau khổ. Quan trọng là ở tình yêu, ở sự chân thành, tôn trọng và cả sự quan tâm, đồng cảm dành cho nhau. Giàu có hay không, hạnh phúc hay không còn tùy thuộc vào suy nghĩ của mỗi người. Nhưng với tôi, tôi là người phụ nữ may mắn và giàu có nhất thế gian rồi, dù mức lương của chồng tôi chỉ 9 triệu một tháng mà thôi.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.