Nhân tình qua đời để lại đứa con đỏ hỏn mới sinh, thấy vợ có hành động khiến chồng rơi nước mắt
Tôi lấy vợ được 6 năm nhưng mãi chưa có con. Tôi cũng thương vợ lắm vì cả hai yêu nhau 3 năm mới thành vợ chồng. Vợ tôi lại hiền lành, được lòng cha mẹ chồng. Nhờ cô ấy mà nhà tôi mới trong ấm ngoài êm. Nhưng thương thì thương, tôi là đàn ông thì vẫn muốn có con cái. Mà ngặt nỗi, vợ tôi khó có con.
Lúc mới lấy nhau được 2 năm thì chúng tôi có đi thăm khám. Lúc này vẫn chưa tìm được nguyên nhân vợ chồng tôi khó có con. Tôi vẫn cố gắng an ủi vợ, nghĩ rằng con cái cũng là duyên nợ, con đến muộn cũng không phải do lỗi của chúng tôi. Đến năm thứ 4, sau khi thăm khám nhiều nơi thì cả hai mới biết người khó có con là vợ tôi.
Cô ấy đã đau khổ rất nhiều, dằn vặt bản thân vì không sinh con được cho tôi. Ba mẹ tôi thì chẳng nói gì quá đáng với vợ tôi nhưng họ hàng lại không dứt lời ra tiếng vào. Tôi thấy vợ như thế mà thương, cô ấy cũng không muốn thế. Thậm chí vợ tôi còn muốn ly hôn để tôi lấy vợ khác sinh con nhưng lúc đó tôi không chấp nhận. Lòng tự trọng của tôi không cho phép việc đó xảy ra, dù sâu bên trong tôi vẫn mong muốn có một đứa con.
Qua vài tháng thì mọi chuyện ổn hơn, tôi lại phải chuyển công tác ra Bắc một thời gian. Tôi như được thoát ra khỏi những ngột ngạt trong gia đình thời gian qua. Cũng tại đây, tôi quen biết Linh, một cô gái vui vẻ tràn đầy năng lượng. Linh từng có một đời chồng, giờ chỉ ở một mình tận hưởng cuộc sống độc thân. Ở bên cạnh Linh tôi như trở về thời gian lúc mới yêu vợ mình. Dần dần, tôi rung động trước Linh. Và tôi biết cô ấy cũng thế.
Chuyện gì đến cũng đến, tôi vượt giới hạn với Linh. Sau đó không lâu thì Linh có thai, cô ấy cũng biết tôi là đàn ông có gia đình. Cô ấy muốn sinh con cho con vì hiểu tôi ao ước có một đứa con thế nào.
Vậy là suốt 1 năm xa nhà tôi dành hết thời gian cho Linh, cùng cô ấy chuẩn bị đón đứa con đầu lòng. Tôi biết tôi là người chồng tệ bạc, có lỗi vô cùng với vợ. Nhưng tôi không kiềm được cảm xúc khi ở bên Linh, cũng như khao khát nhìn mặt đứa trẻ cùng huyết thống với mình.
Không may, thể trạng của Linh yếu lại sinh non nên đã qua đời ngay khi con trai của tôi chào đời. Lúc ấy ở bệnh viện tôi vừa đau lòng nhìn người phụ nữ sinh con cho mình lìa đời, vừa luống cuống bế đứa trẻ đỏ hỏn mới sinh. Đúng lúc tôi không biết phải làm sao thì có đôi bàn tay chìa ra trước mặt tôi cùng một giọng nói quen thuộc:
“Anh để em bế con”.
Lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy lòng mình nghẹn lại không nói nên lời. Là vợ tôi, là cô ấy từ Sài Gòn bay ra đây từ lúc nào tôi không hay biết. Tôi đờ người ra nhìn vợ bế lấy đứa con của tôi và nhân tình. Cô ấy cũng có vẻ lúng túng khi lần đầu bế đứa nhỏ như thế. Nhưng trên mặt cô ấy tôi lại thấy niềm hạnh phúc lạ lùng. Lúc ấy, tôi lại rơi nước mắt.
Sau này tôi mới được biết hóa ra vợ tôi đã biết tôi qua lại với Linh từ trước. Cô ấy còn lén tôi ra Bắc để gặp Linh nói chuyện. Cô ấy muốn nuôi con của tôi và Linh, cũng không ép Linh phải rời xa tôi. Vì thế khi biết mình khó qua khỏi, Linh đã nhắn tin cho vợ tôi. Từ đó đến nay, vợ tôi thương đứa nhỏ như con của mình. Mỗi khi nhìn thấy vợ thì tôi càng thương cô ấy hơn. Cuộc đời này nhiều trái ngang đến vậy, đi một vòng thì tôi lại trở về bên người vợ của mình.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.