Ngỡ ngàng khi bước vào phòng tân hôn do chồng sắp cưới chuẩn bị
Tôi và Bình yêu xa. Tôi làm ở thành phố, thỉnh thoảng mới về quê. Bình làm thợ mộc ở quê, mức lương hàng tháng không ổn định và cũng không cao như tôi. Hiện tại, tôi đã có nhà riêng, có xe ô tô nên rất muốn Bình sẽ đến ở cùng mình nhưng anh kiên quyết không chịu. Bình nói anh là con trai độc nhất, bố mẹ đều lớn tuổi nên muốn tôi về làm dâu, cùng anh chăm sóc bố mẹ. Vì quá yêu anh nên tôi miễn cưỡng đồng ý. Tôi chấp nhận đi làm xa, mỗi ngày đi về 70km, chỉ cần Bình yêu thương, chiều chuộng vợ là đủ rồi.
Chúng tôi đã tổ chức lễ dạm hỏi vào tháng trước và theo dự định thì 2 tuần sau là tổ chức đám cưới. Vì bận rộn công việc, tôi chuyển khoản cho Bình 50 triệu, nói anh mua đồ đạc trang trí phòng tân hôn. Tôi còn lên mạng tra cứu vài mẫu phòng đẹp rồi gửi cho anh xem. Tôi cũng nhắc đi nhắc lại chuyện lắp máy lạnh, sơn lại phòng cho mới mẻ và đẹp đẽ hơn.
Vậy mà hôm qua, khi về nhà chồng sắp cưới chơi, tôi ngỡ ngàng vì căn phòng tân hôn do chính tay anh bài trí. Căn phòng dường như chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn chiếc giường sắt cũ, cái bàn cũ, tường nhà loang lổ vì sơn bong tróc. Có chăng là Bình đóng cho tôi một cái bàn trang điểm mới, đặt ở cạnh giường ngủ thôi.
Tôi trách Bình không chịu mua giường, mua tủ mới, quét sơn lại cho phòng sạch sẽ, tinh tươm hơn thì anh bảo phí tiền. Anh nói số tiền tôi gửi qua vẫn còn nguyên và anh sẽ gộp số tiền này vào số tiền anh tiết kiệm để xây nhà mới. Bình còn kể lể, tính toán đến việc có con, chi tiêu nhiều nên cần phải tiết kiệm ngay từ lúc đầu. Năm sau xây nhà mới, giờ có sửa sang lại căn phòng này thì sang năm cũng phải đập bỏ, như thế là phí tiền.
Tôi biết tính chồng sắp cưới lo xa, thường hay chuẩn bị trước cho tương lai. Nhưng tôi nghĩ, đêm tân hôn là một đêm trọng đại, đánh dấu ngày đầu tiên chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng. Nhưng nhìn căn phòng cũ kĩ, xuống cấp như vậy, tôi chẳng còn tâm trí để mà động phòng nữa.
Vì chuyện phòng tân hôn mà tôi ấm ức, bực bội chồng sắp cưới lắm. Chuyện nhỏ như vậy mà anh đã không làm, sau này gặp chuyện lớn hơn thì sao?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.