Nghe được cuộc đối thoại của mẹ vợ cùng vợ trong nhà vệ sinh lúc nửa đêm, tôi điên cuồng tiễn luôn cả hai ra khỏi nhà
Tôi quen vợ qua mai mối, người mai mối còn là mẹ tôi. Vợ tôi là con gái một người bạn học của bà. Xưa nay bà là người cẩn thận, lại chỉ có mình tôi nên chuyện chọn lựa chắc chắn rất kỹ càng. Tiếp xúc với vợ một thời gian, tự bản thân tôi cũng thấy em là người chu đáo, dịu dàng, ngoan ngoãn. Đúng mẫu hình lý tưởng mà tôi vẫn đi tìm nên chỉ sau 6 tháng quen biết thì chúng tôi làm đám cưới.
Cuộc sống sau hôn nhân đúng như tôi mong muốn. Cho dù công việc của tôi có bận rộn đến cái mức nào đi chăng nữa thì vợ cũng không bao giờ than vãn nửa lời. Cô ấy chỉ cần mẫn thay tôi chăm sóc gia đình, con cái ngoan ngoãn, nhà cửa sạch sẽ. Nhìn người vợ chịu thương chịu khó không than vãn một nửa lời khi chồng bận rộn, tôi càng tự dặn lòng mình phải cố gắng đối xử tốt hơn với vợ.
Tiền bạc kiếm ra, tôi đưa hết, cô ấy muốn chi tiêu thế nào cũng được. Bạn bè xung quanh cũng khuyên đừng quá chú tâm vào công việc, phải quan tâm hơn đến vợ, chứ để vợ cô đơn quá lâu, lại còn xinh đẹp như vậy e rằng sẽ có chuyện. Nhưng đã là vợ mình thì tôi tin tưởng tuyệt đối, sẽ không bao giờ có chuyện cô ấy phản bội tôi đâu.
Vợ báo tin có thai đứa thứ hai làm tôi mừng lắm. Mẹ vợ hay tin cũng sang nhà chúc mừng rối rít. Nửa đêm hôm ấy tôi bất ngờ tỉnh dậy vì uống hơi nhiều. Không thấy vợ đâu nên đi vệ sinh xong tôi xuống dưới nhà tìm cô ấy.
Phòng khách tối om, chỉ có nhà vệ sinh sáng đèn, tôi lại gần đang định cất tiếng gọi thì bất ngờ nghe được giọng mẹ vợ: "Sao mày liều thế con, lại lừa chồng đây là con của nó. Đẻ ra một đứa trẻ không giống bố nó thì tương lai của con sẽ ra sao đây?". Không dám tin vào tai mình nữa, tôi bị vợ cắm sừng ư?
Tức giận, tôi lôi vợ ra ngoài hỏi rõ mọi chuyện. Trước cơn giận dữ của tôi, vợ đã thú nhận tất cả. Cô ấy đổ tại cô đơn để lấp liếm đi tội lỗi của mình. Mẹ vợ cũng ra sức bênh vực con gái, nói rằng tại tôi không quan tâm đến vợ nên mới như vậy. Chuyện càng khiến tôi bực bội hơn. Mẹ vợ thay vì dạy con gái lại đổ lỗi cho tôi. Khiến cô ấy phản bội là lỗi do tôi ư? Quá uất ức, tôi đã không thể kiềm chế được mà nhất quyết đuổi cả vợ lẫn mẹ vợ ra đường ngay trong đêm, mặc kệ vợ gào khóc xin lỗi. Tôi hận vợ lắm chứ, nhưng cứ nghĩ đến đứa con nhỏ thì lại chạnh lòng, sợ bố mẹ ly hôn thì con là người thiệt. Giờ tôi chán nản, mệt mỏi quá, chẳng biết phải giải quyết chuyện này như thế nào nữa?
(Linh...@gmail.com)
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.