Nghe con gái 7 tuổi ngủ phòng riêng nhưng sáng ra cứ than chật, bật camera lên xem thì người mẹ khóc ngất
Vợ chồng tôi có một cô con gái 8 tuổi. Tôi và chồng thống nhất chỉ sinh một con để dồn hết điều kiện nuôi con tốt nhất có thể. Từ nhỏ, tôi đã dạy con sống tự lập. Khi con đi học nhà trẻ thì tôi cho con ra ngủ riêng.
Bỗng một ngày sáng ra tôi nghe con gái nói: “Mẹ ơi tối con ngủ giường chật quá, con thấy khó chịu lắm”.
Tôi nghe con nói thì nói đùa với con: “Cái giường 2 mét một mình con nằm mà còn bảo chật sao? Hay con không chịu dọn giường trước khi đi ngủ, gấu bông truyện tranh đầy ra đó thì lấy chỗ đâu con nằm thoải mái?”.
Tôi chỉ nghĩ chắc tối con lười dọn giường nên sáng ra mới than với tôi như thế. Nhưng chuyện này lặp lại nhiều lần, con gái thường than với tôi khó ngủ vì giường chật. Thấy tình hình càng tệ, tôi khó hiểu nên quyết định lắp camera trong phòng ngủ của con để xem thế nào.
Ngày đầu tiên có camera quan sát phòng ngủ của con gái, tôi mới chứng kiến toàn bộ sự thật. Khi con gái tôi đi ngủ, giường của con hoàn toàn rộng rãi không có gì. Khi con ngủ được một lúc thì từ cửa phòng có một bóng người tiến vào. Tôi hoảng hốt khi đó chính là mẹ chồng của tôi.
Mẹ chồng đi đến giường con gái tôi rồi kéo chăn ra, nằm xuống cạnh con gái tôi rồi bắt đầu ngủ như chẳng có chuyện gì. Bà hoàn toàn không phát hiện mình đã đi nhầm phòng. Thấy hình ảnh đó, tôi thương mẹ chồng lắm.
Mẹ chồng tôi góa bụa khi chồng tôi mới 7 tuổi. Bà không đi bước nào nữa, một mình làm lụng vất vả nuôi con trai học bác sĩ. Ai trong xóm cũng khen bà giỏi khi nuôi con thành tài. Chồng tôi kể ngày trước bà ăn uống kham khổ, làm việc cơ cực mà chẳng nói với anh lời nào. Lần nào anh về thăm nhà, bà cũng làm thịt cá cho con ăn. Nhưng khi con trai đi rồi thì bà lại chỉ ăn rau củ qua ngày.
Có lẽ vì những năm tháng còn khỏe mạnh bà sống cơ cực quá nên giờ về già mới bị chứng suy giảm trí nhớ của người già. Có lúc bà đi lạc đường, ngồi lì ở công viên khóc như đứa trẻ. Có khi đang ăn cơm thì bà bỗng ngớ người ra rồi chẳng nhận ra con cháu trước mặt. Chúng tôi lại không ngờ đến đêm khi mọi người ngủ bà thường đi lang thang trong nhà, rồi đi nhầm vào phòng của cháu gái.
Tôi liền nói với chồng nghĩ cách để tối đến quan tâm đến mẹ chồng nhiều hơn, để bà không đi trong nhà nhiều nữa. Vì nếu không cẩn thận, nếu xui rủi, bà có chuyện gì giữa đêm mà chúng tôi không biết thì phải làm sao?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.