Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm đến thăm, trước khi rời đi anh dúi vào tay xấp tiền và nói một câu khiến tôi hoang mang
Giữa lúc hai đứa định chia tay thì tôi phát hiện có thai. Khi đó chồng tôi muốn chối bỏ con nhưng tôi đã mang hành lý đến ở lì nhà anh ấy và bố mẹ chồng buộc phải tổ chức đám cưới cho hai đứa.
Vì chúng tôi lấy nhau khi không còn tình yêu nữa nên về sống với nhau chẳng có hạnh phúc. Chồng đi làm được đồng nào đều đưa cho mẹ giữ hết. Tôi bụng bầu rất yếu, không đi làm được. Mỗi khi muốn mua gì đều phải ngửa tay xin tiền mẹ chồng, biết nhục nhã khó khăn nhưng tôi cố cam chịu.
Suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện chăn gối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Tôi biết anh có nhân tình bên ngoài nhưng không thể làm gì được, bởi tôi đã sai ngay từ đầu, không còn yêu mà vẫn cưới nhau.
Hằng ngày, tôi sống như một cái xác không hồn trong gia đình chỉ vì con. Chồng đi về giờ nào tôi không cần biết, bị bố mẹ chồng mắng mỏ, tôi nghe tai này bỏ tai kia.
2 tuần trước, tôi đi làm, không may bị chấn thương phần mềm. Ngày đầu tiên nằm viện, có mẹ chồng mang đồ và tiền đến đóng viện phí, còn những ngày sau không ai đến thăm nữa. Tôi không muốn cho bố mẹ đẻ ở quê biết tình hình của mình nên khó khăn đến mấy tôi cũng cam chịu một mình.
Khi chuẩn bị xuất viện, anh hàng xóm tên Quân, chưa có gia đình, bất ngờ vào thăm. Hai chúng tôi nói chuyện rất nhiều, khi ra về anh ấy dúi vào tay tôi một xấp tiền và nói: "Em đang sống rất khổ với gia đình đó đúng không? Nhân tình của chồng em đã có bầu. Hãy bỏ đi, em chịu như thế là quá đủ rồi, anh sẽ chờ em".
Quân là bạn học ngày nhỏ của chồng tôi, hai người không thân thiết lắm. Thỉnh thoảng chạm mặt với anh ấy, tôi cũng chào hỏi xã giao. Những lời anh ấy nói tôi thật sự bất ngờ và hoang mang. Quân còn lấy điện thoại của tôi lưu số anh ấy vào và nói đang chờ câu trả lời của tôi.
Chồng tôi đã có con với người khác, điều đó có nghĩa là vị trí người "vợ hờ" này cũng sắp bị lung lay. Quân không nói yêu tôi, liệu có phải anh ấy đang thương hại cho cuộc sống quá khổ của tôi mà muốn khuyên tôi buông bỏ chồng không? Tôi thật không biết phải làm sao nữa mọi người ạ?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.