Ngày tái hôn, khi con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do cô dâu rơi nước mắt vứt cả áo cưới
Lúc 21 tuổi, vì trót dại mang thai ngoài ý muốn, cha của đứa trẻ bặt vô âm tính, lại không đành bỏ con đi nên tôi đành làm mẹ đơn thân khi còn đang học. Đến khi con được 2 tuổi, tôi quyết tâm quay lại giảng đường. Cũng may lúc đó có cha mẹ tôi trông con, tôi mới có thể vừa học vừa làm.
Đến khi con lên 8 thì tôi cũng đã có được công việc ổn định. Lúc này, tôi quen biết Hưng, trưởng phòng cùng công ty. Dù biết tôi làm mẹ đơn thân nhưng anh vẫn bày tỏ tình cảm, lâu dần ngỏ ý muốn cưới tôi.Tôi biết mình có con nhỏ nên đã hỏi liệu anh có đồng ý sống cùng con gái của tôi? Anh không đắn đo trả lời có, anh nói muốn cho mẹ con tôi một gia đình đủ đầy. Thời gian đó, tôi thấy mình đã gặp may, sau một quãng dài tuổi trẻ đầy u tối.
Trước ngày theo chồng mấy hôm, con gái tôi nằng nặc đòi ở nhà ngoại, nhất quyết không chịu về. Con bé còn nói: “Con không thích theo mẹ, con chỉ thích ở với ngoại”. Điều này thật sự khiến tôi bất ngờ và khó nghĩ.
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc. Vì thế, khi nghe tôi nói thích anh Hưng, con cũng vô tư cười nói: “Nếu mẹ thích chú Hưng, Ly cũng sẽ thích chú ấy!”
Vậy mà giờ con lại nói không muốn sống cùng vợ chồng tôi. Hưng nghe vậy chỉ an ủi tôi: “Chắc anh chưa đủ tốt để con bé tin tưởng. Em đừng lo, cưới xong rồi từ từ mình đón con về”.
Buối tối hôm trước ngày cưới, tôi qua thăm con gái, vì nghe con bé bị sốt vừa đỡ. Con gái thấy tôi thì ngập ngừng định nói gì đó. Tôi dỗ dành rồi hỏi con:
“Ly không thích mẹ lấy chồng sao? Mẹ lấy chồng rồi thì Ly ghét mẹ à?”.
“Con không có ghét mẹ… Nhưng mà nhưng mà...”.
Thấy con ấp úng, tôi biết con đang giấu giếm điều gì đó.
“Ly với mẹ từ trước không có bí mật, sau này cũng không có bí mật”.
Nghe tôi nói thế, con bé mới thả lỏng, nói từng lời khiến tôi xót xa:
“Ngoại nói phải để mẹ lấy chồng, Ly phải về với ngoại, vì chú Hưng không muốn Ly ở chung với mẹ. Ly chỉ muốn mẹ vui. Nhưng mà Ly nghĩ… nếu sau này mẹ sống với chú Hưng không vui thì có thể về sống với Ly”.
Hóa ra, từ đầu Hưng đã không muốn sống cùng con gái tôi. Cha mẹ tôi thương con gái chưa một lần được mặc váy cưới nên đành nói với cháu là đừng theo mẹ, để mẹ hạnh phúc. Con gái tôi nghe thế chỉ biết nếu nó ở với ngoại thì mẹ mới vui vẻ. Nó chẳng nghĩ được cho mình sẽ thiếu vắng mẹ, sẽ côi cút thế nào…
Tôi thấy lòng mình quặn thắt. Chiếc váy cưới mới tinh còn chưa mặc lần nào bị tôi vứt vào sọt rác. Người đàn bà nuôi con một mình như tôi không cần người chồng kỷ đó. Hoặc là chính bản thân tôi ích kỷ, chỉ muốn một người đàn ông có thể chấp nhận yêu cả tôi và con. Mà có lẽ cũng khó lắm, chẳng người đàn ông nào có thể yêu một đứa trẻ không phải là con của mình. Họ có thể chấp nhận tôi từng là mẹ đơn thân đã là điều may mắn.
Nhưng với tôi, điều may mắn nhất là sinh ra đứa trẻ chưa một lần được nhìn mặt cha này. Đứa trẻ này hiểu chuyện như thế, xinh xắn như thế, sao tôi lại không thấy mình là một bà mẹ may mắn cho được? Huống hồ, tôi nợ con quá nhiều, một người cha, một gia đình đủ đầy…
Chồng qua đời tôi ở vậy chăm sóc bố mẹ chồng, nào ngờ ông bà tặng ‘món quà' trong ngày...
Tôi thật sự khó nghĩ. Thời gian qua, tôi xem bố mẹ chồng như người thân, vừa yêu thương vừa có trách nhiệm. Tôi muốn chăm sóc ông bà thật tốt, như báo hiếu thay cho chồng mình, cũng là làm tròn nghĩa con cái. Nếu tôi đi bước nữa thì ai lo cho ông bà đây?
Đến đón con tan học, tôi bất ngờ khi thấy con gái cười nói vui vẻ ngồi cùng một người...
Thông thường, tôi đến đón con trễ khoảng 15 phút, vì công việc khá nhiều. Nhưng hôm đó là lần hiếm hoi tôi đến trường đón con đúng giờ. Từ xa đi tới, tôi bất ngờ khi thấy con đang ngồi cười nói vui vẻ trong lòng một người đàn ông. Khi đến gần, tôi lặng người nghe con nói với người đàn ông đó:
Gặp vợ cũ sau vài năm ly thân, khi nghe em nói một câu tôi vỡ òa trong nước mắt
Dù tức giận nhưng Linh không ly hôn mà muốn vợ chồng ly thân thời gian, chính vì vậy trong mắt người ngoài vợ chồng Linh vẫn rất hạnh phúc, nhưng sự thật thì lại lạnh nhạt vô cùng. Đã 2 năm trôi qua nhưng Vinh chưa được vợ tha thứ, anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Thấy vợ tiếc rẻ với bố đẻ 500 nghìn, chồng tức giận lao tới dạy dỗ và bí mật phía...
Nghĩ mà buồn các bạn ạ, tôi chỉ muốn vợ có thể buồn bỏ và sống vì hiện tại, nhưng cô ấy không chịu thay đổi. Tiếp theo tôi nên làm gì để mối quan hệ của bố con họ khá hơn đây?