Mưa gió rẽ vào nhà bạn thân ngủ nhờ, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sụp đổ hoàn toàn
Tôi có một cuộc hôn nhân với người chồng luôn chiều theo ý vợ. Ngoài xã hội thì tôi có một người bạn thân luôn ở bên cạnh mình lúc khốn khó. Tôi đã nghĩ cuộc sống này quá ưu ái với mình.
Vì thân thiết nên Vân, cô bạn thân của tôi thường xuyên qua nhà ăn uống, trò chuyện. Cũng như tôi, Vân đã lập gia đình nhưng hai vợ chồng chỉ hạnh phúc cho thiên hạ xem, chứ bên trong thì đã rạn nứt từ lâu rồi. Chồng Vân thường xuyên đi công tác chứ chẳng ở nhà, con cái thì vẫn chưa có. Bản thân tôi cũng phải cảm thán cho cô bạn thân hồng nhan mà bạc phận.
Nhưng chuyện Vân thường xuyên qua nhà, cộng thêm sự thoải mái thái quá đã khiến chị gái tôi chú ý. Chị gái nhiều lần nhắc nhở tôi chuyện Vân ăn mặc thoáng mát, nằm dài trên ghế sofa trong khi chồng tôi ở nhà. Chị còn dặn tôi nhớ phải đề phòng vì "ma ăn cỗ lúc nào chẳng ai biết". Bản thân tôi nghe lời chị chỉ buồn cười. Chúng tôi là bạn thân, chồng lại yêu thương tôi như vậy, làm sao có chuyện xảy ra được. Nhưng đúng là cuộc đời, chẳng ai biết trước được chữ ngờ.
Gần đây chồng tôi thường xuyên về muộn hoặc tăng ca đến sáng với mới về. Tôi lấy chồng bao năm nay có bao giờ thấy anh bận rộn như vậy đâu. Nhưng việc anh làm, hỏi kĩ chẳng hóa ra nghi ngờ chồng. Mà đợt này Vân cũng bận, hai đứa tôi chẳng nói chuyện thường xuyên với nhau như trước. Nghĩ dù bạn thân thì ai cũng có cuộc sống của riêng mình, lâu lâu không gặp âu cũng là chuyện thường mà thôi.
Hôm đó chồng tôi lại tăng ca đến sáng. Tôi đưa con sang ngoại ăn tối nhưng về có một mình vì con đòi ở lại với ông bà. Trên đường về thì trời mưa tầm tã, áo mưa thì không mang, tôi tạt nhanh vào vỉa hè trú mưa thì nhận ra mình đang ở gần nhà Vân. Nghĩ mưa gió thế này chờ đến bao giờ, tôi đi thẳng lên căn hộ Vân ở dự định ở lại một đêm.
Đến nơi, thấy cổng không khóa nên tôi mở ra dắt xe vào trong. Còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy tiếng ai như chồng tôi bên trong. Tôi không hiểu sao chồng tôi lại ở nhà Vân trong lúc mưa gió thế này. Tôi đập cửa rầm rầm ép Vân mở cửa gấp. Quả nhiên vừa mở cửa ra, Vân đã tái mặt. Thấy đôi giày của chồng ngay giá để giày, tôi lao vào trong tìm anh thì bắt gặp anh cởi trần trốn trong phòng vệ sinh. Quá thất vọng và đau lòng tôi bỏ về mặc cho hai người ra sức kêu gọi. Tôi không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào, phải giải quyết ra làm sao nữa đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.