Mở quán ăn được một tuần, ngày nào cũng có người mua cả chục suất, tôi tò mò tự đi giao nhưng khi thấy vị khách ấy, tôi lặng lẽ quay xe
32 tuổi, tôi không có thứ gì trong tay. Tôi vừa ly hôn chồng được vài tháng, con hiện tại sống cùng ông bà nội. Người khác ở tuổi này đã có một số vốn dắt lưng. Còn tôi bây giờ mới chập chững khởi nghiệp.
Có hai điều tiếc nuối nhất sau khi tôi ly hôn. Đó là kinh tế chưa vững, tôi buộc phải để con ở nhà ông bà nội. Thứ hai là mẹ chồng. Đối với tôi, bà không khác gì mẹ ruột. Còn chồng cũ, dù đã có 10 năm chung sống, tôi vẫn rất nhẹ nhõm khi thoát khỏi anh ta.
Chồng cũ của tôi là gia trưởng vô cùng. Suốt thời gian sống cùng nhau, tôi chưa từng được ăn một bữa cơm chồng nấu. Thậm chí khi tôi ốm, anh ta cũng mua đồ bên ngoài về chứ không bao giờ tự mình vào bếp. Mỗi lần tôi muốn về nhà ngoại đều phải xin phép. Mặc dù hai gia đình cách nhau chưa đến 8 cây số nhưng một năm, tôi chỉ được về vài lần.
Đỉnh điểm là đợt ấy, bố tôi ốm nặng, tôi muốn về chăm bố một tuần nhưng chồng không cho. Chúng tôi đã cãi nhau rất lớn, đó cũng là lần đầu tôi tự ý bỏ về mà không được sự đồng ý. Tới khi tôi về nhà, đơn ly hôn đã đặt ngay ngắn trên bàn. Sau 3 ngày suy nghĩ, nhớ lại tất cả những gì mình đã chịu đựng. Tôi đồng ý ly hôn.
Bản thân tôi thấy cảm động nhưng cũng rất ngại. (Ảnh minh họa)
Hậu chia tay, tôi được 100 triệu tiền chia đôi tài sản, căn nhà chung của cả hai đợi khi nào bán xong sẽ chia sau. Ngày chúng tôi ra tòa, mẹ chồng cũ còn gọi tôi vào dặn dò: "Có thế nào, trong mắt mẹ, con cũng là con gái. Nếu có gì khó khăn thì nói với mẹ, đừng chịu đựng một mình". Rồi chúng tôi cũng tạm biệt nhau trong nước mắt.
Với 100 triệu, tôi thuê mặt bằng nhỏ rồi mở một quán ăn. Vì mới mở nên kinh doanh không suôn sẻ lắm, có điều ngày nào tôi cũng nhận được một đơn hàng lạ.
Ngày nào cũng vậy, có một số điện thoại nhắn tin đặt tôi làm 10 suất ăn rồi gửi đến một địa chỉ cố định. Bình thường tôi vẫn gọi ship vì sợ sẽ có khách đến tận nơi, nhưng hôm qua, tôi đóng cửa hàng rồi tự mình đi giao. Đến địa chỉ ấy, tôi sững sờ nhận ra mẹ chồng cũ của mình. Thấy bà, tôi lặng lẽ quay xe rồi nhắn tin cho số điện thoại kia nói mình có việc đột xuất.
Cả đêm qua tôi không thể ngủ được. Có lẽ vì thương tôi, mẹ chồng cũ mới làm việc này. Bà còn chu đáo đến mức đến một địa chỉ khác để nhận hàng. Bản thân tôi thấy cảm động nhưng cũng rất ngại. Theo mọi người, tôi nên đón nhận tấm chân tình này của mẹ chồng cũ hay nói hết sự thật rằng tôi đã biết và hy vọng bà sẽ không làm vậy nữa?
(thu.anh...@gmail.com)
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.