Mẹ chồng "hụt" lại đòi gặp cháu sau năm xa cách, nghe tôi nói một câu bà khóc nghẹn không thành tiếng
Tôi là mẹ đơn thân được 4 năm. Cha của con tôi là người tôi từng yêu sâu đậm suốt 3 năm. Ngày tôi yêu Quốc, anh ấy chưa có gì trong tay, thậm chí còn mang nợ. Nhưng tôi không sợ khổ, vẫn luôn ở bên anh ấy, cố gắng để người yêu thoát khỏi cảnh khốn khó.
Đến khi nhà của Quốc dần khấm khá, giàu có hơn thì mọi chuyện lại khác. Mẹ của Quốc lại ghét tôi ra mặt. Tất cả là vì ngoại hình của tôi không hợp mắt bà, bà còn nói gia cảnh nhà tôi không tương xứng với nhà của bà. Bà cho rằng tướng mạo của tôi mang họa đến cho gia đình chồng.
Thậm chí, dù biết tôi có thai mà mẹ của người yêu thẳng thừng đưa ra yêu cầu muốn tôi phá thai. Bà ấy nói không muốn tôi liên quan đến Quốc, đừng trở thành chướng ngại vật trong đời anh ấy. Lúc ấy, Quốc cũng không còn yêu thương tôi như trước, xung quanh anh dần có nhiều phụ nữ đẹp và giàu hơn tôi. Quốc thậm chí không bảo vệ mẹ con tôi, còn đồng tình cho rằng tôi nên phá thai.
Tôi dù hận mẹ con Quốc nhưng đứa con là máu mủ của tôi, tôi không thể giết đứa trẻ vô tội này. Vì thế, tôi đành nói dối rằng mình đã phá thai để tránh xa hai con người ác độc đó.
Tôi bắt đầu cuộc sống của người mẹ đơn thân, tôi cũng không muốn lấy chồng, xem con là hạnh phúc của đời mình. Suốt 4 năm tôi cứ nghĩ sóng gió đã qua đi, chẳng ngờ lại có ngày Quốc tìm đến gặp mẹ con tôi.
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Tôi chỉ nghĩ mẹ của Quốc muốn gặp cháu trai trước khi nhắm mắt, lại không ngờ vừa thấy mặt cháu thì bà tuyên bố nhượng đều do tôi làm chủ.
Tôi nghe thế mà sững sờ cho đến khi biết rõ mọi chuyện đằng sau lời tuyên bố đó.
Hóa ra sau khi chia tay tôi, Quốc đã có một đời vợ. Người vợ này cũng tiêu hoang xài phí như Quốc, chẳng được như tôi ngày trước vun vén, lo toan cho tiền bạc của anh. Cả hai chơi bời tới mức việc làm ăn của Quốc đi vào đường cùng. Dù mẹ của Quốc có vung tiền để con trai làm ăn cũng vô ích. Đến khi tiền của Quốc ngày một cạn thì vợ của anh cũng đòi ly hôn. Từ đó, Quốc cứ lông bông, chẳng làm được gì ra hồn.
Mẹ của Quốc thấy con trai cứ chơi bời, bản thân lại bệnh chẳng sống được bao lâu thì chợt nhớ tới tôi. Rồi nghe Quốc thành thật nói tôi đã sinh con trai thì mừng khôn xiết. Vì nghĩ giờ không cứu vãn được con trai chơi bời, bà muốn “đầu tư” cho cháu trai sau này để lo cho hương hỏa gia đình.
Tôi đương nhiên hiểu nếu mẹ Quốc đề huề con cháu thì cần gì đến đứa cháu bà bỏ rơi ngày trước? Tôi liền trả lời bà:
“Từ trước đến giờ mẹ con cháu chưa từng cần tiền của gia đình bác. Cháu chỉ mong con được cha và bên nội yêu thương, nhưng tiếc là suốt 4 năm qua nó hoàn toàn không nhận được gì. Dù sao con của cháu bao năm nay vẫn không biết mặt cha. Nhưng cháu thấy vậy cũng tốt, vì nếu nó biết thì chỉ càng tủi thân vì có mà cũng như không. Nếu bác muốn gặp cháu nội thì nó cũng ở đây rồi, nhưng tài sản thì xin thôi ạ, mẹ con cháu không cần!”.
Nghe tôi nói thế thì mẹ của Quốc khóc nghẹn không thành tiếng. Tôi sau đó cũng xin phép đưa con về.
4 năm nay không có tài sản bạc tỷ đó mẹ con tôi vẫn sống tốt. Tôi không muốn nhận tiền bạc của cải gì từ họ để khiến cuộc sống của hai mẹ con đảo lộn. Chuyện có thể làm tôi cũng đã làm, còn Quốc và mẹ anh ta phải hối hận thì chính là quả báo mà họ phải nhận lấy cho những gì mình đã làm.
Chê người yêu nghèo lại đi chiếc xe máy cũ đến buổi họp lớp, cô gái đòi chia tay để...
Gặp lại người xưa, Thúy không quên buông lời mỉa mai:
Đêm con khóc ngằn ngặt không chịu ngủ, tôi ôm ra ban công dỗ thì nghe được chuyện bí mật...
Tôi không ngờ anh lại là người đàn ông tệ bạc như thế này. Tôi không biết phải đối mặt, xử lý chuyện này như thế nào? Tôi có nên ly hôn không?
Sau lễ cưới, mẹ chồng muốn cầm hết số vàng đeo trên người, rồi tiết lộ bí mật khiến tôi...
Hóa ra mẹ chồng chỉ là người thích khoe khoang. Bà luôn tỏ ra bản thân tốt, hoàn hảo trong mắt người khác nhưng sau lưng lại không phải vậy.
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi tay chân run rẩy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.