Mẹ chồng hùng hổ đòi đuổi con dâu ra khỏi nhà, tôi nhẹ nhàng quăng xấp ảnh xuống bàn khiến bà thay đổi thái độ
Tôi có chồng được hơn một năm. Quả thật cuộc hôn nhân này đến với tôi khá chóng váng. Đến tuổi lấy chồng, tôi gặp chồng mình. Tìm hiểu được nửa năm thì anh ngỏ lời lấy tôi. Tôi không kén chọn, chồng tôi lại tài giỏi, ưa nhìn thì tôi chẳng có lý do gì từ chối.
Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn bị mẹ chồng hối thúc chuyện có con. Sau 3 tháng kết hôn, mẹ chồng luôn nói bóng gió con dâu khó có con, còn so sánh tôi với con dâu nhà hàng xóm. Tôi nghe đến mức mệt mỏi, thậm chí thấy rất tổn thương.
6 tháng sau khi kết hôn mà tôi vẫn chưa có con, mẹ chồng bắt hai vợ chồng tôi phải đi khám. Kết quả cho thấy chúng tôi chẳng có bệnh gì, rõ ràng là do mẹ chồng cứ hối thúc vô lý. Nhưng mẹ chồng tôi vẫn không hiểu, bà bắt đầu chì chiết, mắng nhiếc tôi không có con. Thậm chí bà còn nói bóng gió mong chồng tôi cưới vợ mới. Vì đã quá quen, tôi chẳng màng để tâm nữa.
Đến nay đã là một năm rưỡi sau ngày kết hôn, mẹ chồng đã không thể chờ được nữa. Bà không tin vào kết quả của bệnh viện, vẫn khăng khăng rằng đó là lỗi của tôi. Mỗi ngày, bà kiếm cớ để tranh cãi với tôi, bắt bẻ tôi. Đến một sáng khi chồng tôi không có ở nhà, mẹ chồng kiếm chuyện đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đã nhẫn nhịn quá lâu, không thể im lặng được nữa. Tôi bỏ mặc bà đang đứng giữa nhà hùng hổ la mắng. Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, lấy trong túi xách ra một xấp ảnh. Tôi đi ra, nhẹ nhàng quăng chúng trước mặt mẹ chồng. Khi mẹ chồng tôi thấy những tấm ảnh đó, khuôn mặt dữ tợn của bà bị chấn động. Bà kinh ngạc rồi quỵ xuống khóc nức nở. Sau đó bà van xin tôi đừng đi.
Mẹ chồng hạ mình giữ đứa con dâu như tôi ở lại chỉ vì biết con trai của mình là người đồng tính. Bà sợ tôi sẽ đi rêu rao với người khác, bà sẽ mãi mãi không thể có cháu nội. Nhưng bà cũng chẳng biết được là dù tôi có ở đây bao lâu đi chăng nữa thì cũng không thể có thai. Chồng tôi đã không muốn thì sao tôi có thể?
Việc phát hiện chồng là người đồng tính đã là cú sốc lớn với tôi. Nhưng sau đó tôi đã tỉnh ngộ, tôi không muốn sống cuộc đời thế này nữa. Tôi muốn ly hôn để tìm hạnh phúc khác cho mình. Tôi viết đơn ly hôn để lại cho chồng rồi rời đi ngay sau đó.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.