Mảnh đất trị giá 2 tỷ, thế nhưng bố tôi bán cho anh hàng xóm 700 triệu và lý do bố đưa ra khiến cả nhà choáng váng
Nhà tôi có 3 anh chị em, tất cả đã lập gia đình và sống xa bố mẹ. Anh em tôi có cuộc sống không mấy dư giả, làm chỉ đủ ăn và tiết kiệm được chút ít. Vì thế không giúp đỡ được bố mẹ gì cả.
Mẹ bị bệnh một tháng, chúng tôi không chăm sóc được, đến khi mẹ sắp mất thì anh em tôi mới về nhìn mặt lần cuối. Ở quê chỉ còn có mỗi bố lẻ loi một mình sớm tối, thương lắm, nhiều lần chúng tôi bàn bạc cách chăm sóc bố nhưng đều thất bại. Bởi vợ tôi, chị dâu và anh rể muốn bố ở quê, có gì thuê người giúp việc chăm sóc nhưng để bố bỏ tiền.
Bố bảo chúng tôi không phải lo lắng, bởi ông còn khỏe tự chăm được bản thân và sẽ không cần ai quan tâm.
Tuần trước bố gọi điện cho anh em tôi nói chuyện sẽ bán đất làm chúng tôi sửng sốt. Bố bán nhà đi rồi thì ở đâu? Chúng tôi gọi điện can ngăn nhưng ông không nghe. Dù rất bận, anh em tôi cố sắp xếp thời gian để về quê xem tình hình thế nào?
Bố bảo đất rộng ở không hết lãng phí, chúng tôi đi làm xa không thể về quê được. Vì vậy bố sẽ bán mảnh đất 300m2 cho anh hàng xóm, còn bố chỉ giữ lại ngôi nhà và mảnh đất nhỏ trước sân. Chưa hết sốc, bố đã nói giá bán là 700 triệu khiến anh em tôi đứng hình, cho là bố già rồi lẩm cẩm nên ra sức ngăn cản.
Anh cả nói là mảnh đất đó trị giá đến 2 tỷ, tại sao bố lại bán như cho thế? Anh em tôi nói là sau này nghỉ hưu sẽ về quê sinh sống nên bố phải chia đất cho các con.
Bố bảo suốt bao năm nuôi chúng tôi khôn lớn trưởng thành là đã hết trách nhiệm rồi. Đất đai là tài sản của bố mẹ, cho hay bán là quyền của bố, chúng tôi không có quyền can dự.
Anh cả bảo nếu bố cứ cương quyết bán đất, sau này bố mất thì không có con nào về đưa ma. Bố cười đau khổ giãi bày: "Khi mẹ bị bệnh nặng, chỉ có bố và anh Hiếu hàng xóm chăm sóc. Mấy tháng trước bố đi bệnh viện phải nhờ đến vợ chồng anh Hiếu thay nhau chăm. Suốt một tuần nay bố ốm không thể ngồi dậy được, cũng chỉ có anh chị ấy ở bên cạnh thuốc thang cơm nước. Nếu không có những người tốt bụng đó chắc bố chết trong đói khát rồi".
Bố bảo sẽ bán nhà rẻ cho anh hàng xóm để lấy chỗ nương tựa khi về già, còn chúng tôi ở xa không giúp được gì thì đừng can dự vào quyết định của bố.
Các anh chị nói là sẽ từ mặt bố nếu bán đất. Gia đình tôi đang rất căng mà không biết phải làm sao nữa? Mọi người cho tôi lời khuyên với?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.