Ly hôn chồng, tôi trở về nhà mẹ đẻ mang theo 700 triệu, mẹ tôi hồ hởi đưa ra một đề nghị khiến tôi uất hận vô cùng
Tôi lấy chồng được 6 năm và sinh được 1 đứa con gái thì chồng tôi có người khác rồi đòi ly hôn. Đau lắm chứ nhưng tôi chẳng còn cách nào khác là chấp nhận buông tay. Giữ làm sao được khi người ta đã muốn dứt áo ra đi?
Cũng may chồng tôi vẫn còn chút tử tế khi chia cho tôi 700 triệu coi như tiền bồi thường. Có số tiền ấy tôi cũng bớt lo lắng phần nào về tương lai của 2 mẹ con khi xây dựng cuộc sống mới.
Sau khi đồng thuận ký đơn và nộp lên tòa án, tôi thu dọn đồ đạc, bế con rời khỏi căn nhà chung của tôi và chồng. Tạm thời chưa kiếm được chỗ ở khác, tôi đành về nhà bố mẹ đẻ tá túc. Vì dưới tôi còn một đứa em trai, sau này nó sẽ lấy vợ nên tôi không xác định ở lâu dài bên nhà mẹ đẻ.
Tôi về nhà, vừa cất được đồ đạc, còn chưa ngồi nghỉ ngơi phút nào thì lập tức bị mẹ tôi kéo ra hỏi chuyện. Bà hỏi tôi số tiền kia đã vào tay chưa hay phải đợi khi nào nhận quyết định chính thức từ tòa án. Tôi trả lời rằng chồng đã đưa tiền cho tôi rồi, sau khi lấy được chữ ký của tôi.
Nghe đến đó, mẹ tôi liền nở nụ cười tươi nhẹ nhõm khiến tôi khó chịu trong lòng. Mẹ tôi dường như chẳng để tâm đến nỗi đau của con gái mà chỉ chú ý đến số tiền kia thì phải. Y như rằng, câu tiếp theo bà đã nói thẳng mục đích của mình: "Em con nó chuẩn bị lấy vợ, hôm vừa rồi nó đưa con bé kia về, bố mẹ ưng lắm...".
Tôi không muốn sống chung với bố mẹ... (Ảnh minh họa)
Bà kể vợ chồng em trai tôi không muốn ở chung với bố mẹ chồng, ông bà cũng thấy căn nhà này vừa cũ vừa hẹp. Nên ông bà quyết định mua căn hộ khác cho em trai tôi ở riêng. Song vấn đề quan trọng hàng đầu là không có tiền. Em trai tôi không có xu nào tích góp dù đã đi làm mấy năm nay, vợ tương lai của nó chắc chắn không bỏ ra đồng nào rồi.
Tóm lại mẹ tôi bảo tôi bỏ 700 triệu nhờ ly hôn mà có được kia cho em trai tôi mua nhà, ông bà góp thêm vào 200 triệu nữa, thiếu đâu đành đi vay thêm. Sau đó tôi và con cứ yên tâm ở lại đây với ông bà, không phải lo lắng chỗ ở nữa.
Tôi nghe đến đó thì tức giận vô cùng. Thú thật tôi không hợp với bố mẹ cho lắm vì từ nhỏ đến lớn bố mẹ tôi luôn chiều chuộng, thiên vị em trai hơn tôi. Nhưng thôi toàn chuyện đã qua tôi chẳng muốn nhắc lại. Hiện tại, tôi vừa ly hôn, ông bà không hiểu cho hoàn cảnh của con gái với cháu ngoại thì thôi còn tính toán lấy tiền của tôi cho em trai mua nhà.
Tôi không muốn sống chung với bố mẹ, muốn 2 mẹ con ở riêng với nhau thôi, vì thế tôi từ chối thẳng thừng lời đề nghị của mẹ. Ai ngờ bà mắng tôi không thương em, không nghĩ đến bố mẹ già, oán trách tôi bất hiếu không thích sống chung phụng dưỡng bố mẹ ruột. Tôi nghẹn ứ không thốt nổi lời nào, trong lòng uất hận vô cùng.
Tôi nên làm gì đây? Giao tiền ra thì không cam lòng mà không giao thì tình cảm mẹ con, chị em chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.